Trích: “sự thật đây (Syria) không phải là đồng
minh thân cận của HK (không có cam kết đồng minh giữa 2 bên), mà chỉ là hợp tác
tạm thời trong trường hợp hai bên cùng có lợi. Xong việc, tan hàng! Đâu có thể
ở lại để đánh đồng minh TNKỳ của NATO để bảo vệ người Kurd? Đúng – sai chỗ nào
đây?!” Ngưng trích.
Nói Chuyện Với Bình Dân Kỳ 90
RÚT QUÂN - MỘT CHIẾN LƯỢC HÒA
BÌNH
Wenesday Oct.23, 2019
Chiến
lược, chiến thuật quân sự là loại hư thiệt bất phân. Lẽ nào phải trình ra cho
đám chính trị gia bàn giấy, hoặc phải thông báo cho TTTT bàn bạc rồi mới quyết
định. Nếu không, thì dĩ nhiên trong việc binh có chỗ chưa biết. Chưa biết thì
căn cứ vào đâu mà phê với phán, và xỉ vả Tổng thống?
Rút
quân ở Syria thật ra là một chiến lược hòa bình, một cơ hội không thể mất!
Theo
chỗ dân HK đã biết, chiến dịch chính xác là tiêu diệt quân khủng bố ISIS, và
bây giờ đã chấm dứt. Vấn đề còn lại là HK rút lui đem 1000 quân, con em người
Mỹ về với gia đình, để cho các nước tự giải quyết những vấn đề liên quan đến
quyền lợi, trách nhiệm, an ninh, sự tồn vong và tương lai của họ, hoặc HK ở lì
ăn vạ, cho đến khi có vai trò mới, có quyền lợi mới xứng đáng với sự hy sinh.
Thế giới thay đổi, ngay cả dầu hỏa, khí đốt HK đã độc lập rồi. Tầm nhìn và
chiến lược có nên thay đồi không?
Hiện tượng nhiều chính trị
gia hay truyền thông, nhất là truyền thông thổ tả (TTTT) chống quyết định rút
quân của Tổng thống là điều không có gì lạ. Nhiều loại đồ vật giống nhau khẳng
định là sản xuất từ một cái máy, nhưng đối với con người thì khác, lấy số đông
tán thành, hay vâng theo một điều để dẫn chứng rằng điều đó đúng là một luận cứ
ngô nghê, buồn cười mà nhiều nhà báo hay ‘bình lựng’ đã mắc phải.
Một
số có thể đã chịu khó nghiên cứu và hiểu rõ vấn đề, nhưng chống thì cứ chống,
chống hết, cái gì cũng chống chỉ bởi vì quyết định là của ông Trump. Cũng như
bưng bợ, o bế Obama, khi giải quyết việc
binh mà báo trước ngày tháng năm, và rút sạch bách quân khỏi Iraq, mà TTTT và
Dân chủ (DC) vẫn 100% hoan hô nhiệt liệt!
Một
số khác chống quyết định rút quân vì tính toán đến ý dân trong vùng của mình để
giữ chiếc ghế chính trị, có khi tính toán sai lầm. Kế đến số còn lại thảm
thương nhất, không biết gì cả, chỉ nghe tin TTTT, phóng loa tiếp theo, vì không
đủ sức tự ra khỏi dịch chống Trump đã bị chài!
Hãy
cùng xem lại toàn cục bức tranh: Sau khi đế chế Ottoman sụp đổ, vào những thập
niên 1990 sau Đệ Nhất Thế Chiến, ý niệm thống nhất người Kurd mới hình thành.
Mãi cho đến nay họ bị mắc kẹt như một cộng đồng thiểu số ở khắp các vùng đồi
núi của các quốc gia như Thổ Nhĩ Kỳ (TN.Kỳ), Iraq, Iran và Armenia. Họ có
khoảng 35– 40 triệu người, dân số lớn thứ tư ở Trung Đông. Họ không có đất nước
hẳn hòi, chưa có một phương ngữ chính thống, nhưng chỉ là cộng đồng sống dựa
trên chủng tộc, tập tục văn hóa và ngôn ngữ riêng. Đại đa số người Kurd theo
Hồi giáo, hệ phái Sunni/Muslim. Họ luôn cố gắng tìm kiếm giải pháp cho môt nhà
nước độc lập cho dân tộc Kurd suốt thế kỷ 20, nhưng tất cả cố gắng đều bị thất
bại.
Năm
2011 nội chiến Syria xảy ra, một cuộc nội chiến đa diện giữa Cộng hòa Ả Rập
Syria Ba'athist cùng với các đồng minh trong và ngoài nước, với các lực lượng
khác nhau trong và ngoài nước chống lại cả chính phủ Syria và cũng đánh lẫn
nhau trong các kết hợp khác nhau, lộn xà ngầu. Đây là cuộc chiến tàn khốc thứ
hai trong thế kỷ 21.
Ban
đầu thì người Kurd không công khai theo bên nào. Nhưng đến nửa năm 2012, khi
thấy chính phủ Assad loay hoay tả xung hữu đột, người Kurd nắm bắt cơ hội đứng
lên đòi tự trị ở các khu Afri, Kobane và Jazira. Lúc đó cả chính quyền Assad và
cả HK đều không tán thành.
Cuộc
chiến hổ lốn tiếp tục ngày càng nhiều phe phái khó điểm danh hết, như Lực lượng
Vũ trang Syria và các đồng minh quốc tế; liên minh lỏng lẻo của các nhóm phiến
quân đối lập Sunni, bao gồm cả Quân đội Tự do Syria, các nhóm thánh chiến
Salafi, bao gồm Mặt trận al-Nusra, Lực lượng Dân chủ Syria hỗn hợp người Kurd
(Ả Rập) và quân khủng bố ISIS (Nhà nước Hồi giáo Iraq)…, với một số quốc gia
trong khu vực, và ngoài ra hoặc trực tiếp tham gia, hoặc gián tiếp cung cấp hỗ
trợ cho một hoặc nhiều phe khác, trong đó có Iran, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Hoa Kỳ,
cũng như các phe khác.
Các
nhóm biểu tình rầm rộ đòi lật đổ độc tài Assad. Ở Liên Hiệp quốc HK chủ trì
nghị quyết đòi Bashar al-Assad từ chức, Nga phủ quyết và ra mặt ủng hộ Assad.
Hoa Kỳ lúng túng trước tình thế phức tạp. Obama tuyên bố lằn ranh đỏ, nhưng lại
vẽ trên cát. Đến khi Assad dùng vũ khí hóa học giết thường dân, HK không làm gì
được. McCain là người hăng hái thúc giục ra quân. Nếu HK làm theo lời McCain
thì HK đã một phen nữa, sa lầy đến nay chưa chắc đã ra khỏi cho dù lật đổ được
Assad trong khi chung quanh toàn là khủng bố, một số dưới tay Iran.
HK
tiếp tục phải làm rùa. Đến năm 2015 thì Nga chộp cơ hội, trực tiếp lội sình,
đem quân đặc biệt và vũ khí vào Syria bảo vệ Assad và chế độ. Thế là xe, pháo,
mã của Nga vào trung cung thay cho sĩ tượng của Assad. HK trễ tàu và hoàn toàn
thất thế, mất cơ hội tính toán. Chiến lược thay Assad và chính thể ở Syria bấy
giờ đã bắt đầu bỏ ngõ! Chính trị gia HK chỉ đấu võ mồm, từ xa chửi Putin để
trừ.
Ông
Trump là người đến sau, không thể trải chiếu lạy xin Nga rút lui, không thể tấn
công, và cũng không thương lượng được bất cứ điều gì bởi Dân chủ tìm cách gán
tội thông đồng với Nga cho Tổng thống suốt hơn hai năm, tuy bất thành. TT Trump
chỉ có thể dùng phương tiện chiến tranh, nhất thời đe dọa trừng phạt Syria từ
bên ngoài khi Assad dùng vũ khí hoá học đối với thường dân. Syria chìm trong
khủng hoảng, bên trong có Nga, các nhóm khủng bố loạn đả, bên ngoài có Iran. HK
không còn cơ hội cho một giải pháp nào khả thi cho Syria ngoài chiến dịch còn
lại là quyết tiêu diệt ISIS.
Tháng
Tám 2014, HK và lực lượng liên minh quay sang bắt đầu đánh bom chống ISIS và
chọn lựa vài phe nhóm người Kurd ở Syria có khả năng chiến đấu để cố vấn và hợp
tác. Lúc này ISIS đã lan tràn trên dưới ba mươi nước, do hậu quả của việc rút quân khỏi Iraq của Obama.
Nhóm
lực lượng chiến đấu, HK chọn hợp tác, yểm trợ trong chiến dịch chống ISIS là YPG, và tiếp đó là SDF. Họ là ai, từ đâu mà ra?
Đây là câu hỏi lớn có liên quan chặt chẽ
đến quyết định rút quân, đang bàn đến.
Đến
tháng 10, 2019, sau khi TNKỳ tuyên bố sẽ khai triển chiến dịch thiết lập một
vùng an toàn sâu 32km (20 miles), đẩy lùi YPG để tái định cư khoảng 2 triêu
người tỵ nạn Syria, và giải toả sự đe dọa dai dẳng đến công dân TNKỳ, HK lần
lượt rút quân còn lại khỏi vùng biên giới TNKỳ và Syria.
Sau
khi HK rút quân, ngày 9/10, TNKỳ xâm nhập hạn chế dọc theo một đoạn dài 100km
biên giới giữa các thị trấn Tal Abyad và Ras al-Ain. Đây là khu vực dân cư thưa
thớt, chủ yếu là người Ả Rập và không rõ cuộc xung đột với lực lượng người Kurd
có diễn ra hay không. TTTT và Chính trị HK dậy sóng chỉ trích quyết định của TT
Trump. Có mấy cụ tỵ nạn gốc Việt cũng chạy theo ném đá! TT Trump tuyên bố sẽ
trừng phạt kinh tế nếu TNKỳ hành xử quá trớn, bất nhân đối với người Kurd. Ông
cũng nói rút đi không có nghĩa là bỏ người Kurd, và HK nên dùng sức mạnh kinh
tế hơn là súng đạn và nhân mạng của con em người Mỹ. Ông rút quân về để chấm
dứt những cuộc chiến không có ngày kết thúc, nhưng thật ra đây là một chiến
lược mang lại hòa bình.
Hôm
17/10, Phó Tổng thống Pence, và Bộ trưởng Ngoại giao Pompeo, hai ông Mike sang
Thổ thương thảo và đạt được thỏa thuận ngưng chiến 5 ngày, để cho các nhóm quân
Kurd đã từng hợp tác với HK, có thời gian rút lui khoảng 20 miles, tránh đụng
độ với quân Thổ ở biên giới Thổ - Syria. Thế là yên một mối!
Lực
lượng YPG và SDF (như cha và con) thất vọng và chỉ trích HK là điều thông
thường vì việc xảy ra trái với mong đợi của họ. Nhưng người Mỹ cần hiểu, HK
không thể nào giúp họ lập quốc gia tự trị, độc lập như lý tưởng họ trường kỳ
đeo đuổi, và đó mãi mãi vẫn không phải là nghĩa vụ và trách nhiệm của HK; và
quân đội HK không dễ dàng hy sinh cho một tương lai không rõ ràng. Nguyên tắc
đơn giản, ‘công thành thân thối’, hết phận sự thì rút lui,! Cứ hè nhau mà chửi Tổng
thống có đúng không đây?
Nói
riêng về người Kurd, suốt dòng lịch sử, người Kurd thành lập quá nhiều tổ chức,
có cả vũ trang, và hoạt động trên khắp các nước Syria, Thổ Nhĩ Kỳ, Iraq, Iran
như: PKK, KCK, PDK hay KDP, ‘KTP’, KIU, PUK, PYD, YPG, DBP, HDP, PES, AKP,
TAK, KRG. (xem chi tiết và thời điềm ở 2 bài nói trên). ==> Vĩnh Tường - Rút Quân ở Syria (NCVBD Kỳ 89)
Nhìn
cả lô chữ tắt, tên các tổ chức khi hòa khi chiến, nay hợp mai tan như đống bùi
nhùi, khó tránh đau đầu.
Bình dân chỉ cần các câu hỏi căn bản:
1.Trong chiến dịch chống ISIS
vừa qua, HK chắc chắn không thể nào cùng lúc HỢP TÁC với tất cả các lực lượng
người Kurd nói trên, trong cảnh loạn đả ở Syria. Vậy thì HK chọn ăn nằm hay chung đò, chung xuồng với nhóm nào để truy
đánh một kẻ thù ISIS và rượt chúng đến chân tường Syria? Và họ là ai? Họ theo hệ phái tư tưởng nào và
họ có thể đồng hành với HK đến thời điểm nào?
HK và Liên quân: Trong khi nhóm YPG bị đẩy lùi và ISIS thắng thế, các
quốc gia liên minh do Hoa Kỳ đứng đầu nhận thấy khả năng đáng tin cậy của YPG nên nhảy vào, hỗ trợ không lực và
cung cấp thiết bị quân sự để YPG chung
tay tiêu diệt lại ISIS – lúc này là kẻ thù chung.
Thổ Nhĩ Kỳ: Mặc dù đã biết lai lịch
của YPG là tay chân của kẻ thù (PKK) từ 2002, nhưng để bớt một mối nguy
trước mắt là ISIS, TNKỳ cho phép các Đơn vị Peshmerga của KRG ở Iraq quá cảnh
TN.Kỳ, để hỗ trợ YPG. Vòng vây của
ISIS bị phá vỡ và YPG đã kiểm soát
Kobane (2015). Chiến thắng này đã mang lại tiếng tăm vang dội và tầm vóc cho YPG trên toàn thế giới về chống ISIS và các nhóm phiến quân khác.
Đến
cuối năm 2015, có lẽ để sự hợp tác với HK và Liên minh quân sự trở nên có chính
nghĩa, theo sự thúc giục của Hoa Kỳ, YPG
phải thành lập, tức là phải đẻ ra tổ chức có tên Lực lượng Dân chủ Syria gọi là SDF
(Syria Democratic Forces), làm ô dù để kết hợp người Ả Rập và các nhóm
thiểu số vào nỗ lực lượng chiến tranh chống ISIS có hiệu quả hơn.
Như
vậy YPG là ai?
YPG: là tên gọi của Đơn vị Bảo vệ Nhân dân (People’s
Potection Unit 2004) (YPG), nghe bảo vệ nhân dân người Việt hiểu ngay phần nào
lai lịch của nhóm này, không liềm thì chắc cũng búa. YPG thuộc hệ tư tưởng DÂN CHỦ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA. Ai còn mơ hồ
thì hỏi ngay cụ Bernie Sander và cô cháu Alexandria Ocasio Cortez của cụ, một
trong đội tứ quái nương thế kỷ 21 của đảng Dân chủ. YPG nhen nhóm
từ các địa phương của người Kurd ở Syria sau khi nội chiến nổ ra, gồm nhiều
thành phần dân tộc và tôn giáo, giới tính khác nhau trong đó người Kurd chiếm
đa số, và dùng chiến thuật du kích, hiện được gọi là Rojava, hoặc Tây
Kurdistan. Nói đến YPG mà bỏ qua PKK thì chúng ta lại không hiểu đầu
đuôi gốc ngọn.
PKK là đảng Công Nhân người Kurd, (Kurdistan Workers’
Party), do Abdullah Ocalan thành lập trong lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ
(TNKỳ) năm 1978, và hoạt động trong cộng đồng người Kurd ở khắp các nước Iraq,
Iran, TNKỳ và Syria. Lại nghe chữ đảng công nhân là biết chắc có búa.
PKK đã bị TN.Kỳ, Hoa Kỳ, Nhật
Bản, và Liên minh Châu Âu các nước liệt kê vào danh sách tổ chức khủng bố từ 2002 . Còn Liên Hợp Quốc và Thụy
Sĩ, Trung Quốc, Ấn Độ, Nga và Ai Cập, không tán đồng. PKK và tổ chức con cháu
của PKK là những tổ chức mà TN.Kỳ quyết tâm truy đuổi mãi cho đến ngày nay.
Bây giờ chúng ta “túm lại” phần câu hỏi rất quan trọng này coi hén:
Bình
dân HK chắc còn nhớ, lúc đó (2015) chính quyền TT Obama bị chỉ trích là đã cung
cấp vũ khí cho khủng bố, bình dân mới biết lời chỉ trích là có thật. PKK con rơi của Marxism – Leninism thời
LBXV (bị TNKỳ, HK và Liên minh công
nhận là khủng bố) đẻ ra YPG (2004), YPG lại đẻ ra SDF (theo
yêu cầu của HK vào cuối năm 2015 có lẽ để hợp thức hoá tránh sự chỉ trích của
TNKỳ). Như vậy HK và Liên Minh đã song hành và yểm trợ YPG và SDF tức là hợp tác, yểm trợ
con và cháu của tổ chức PKK theo hệ tư tưởng cánh tả, Marxism –
Leninism, và là khủng bố. Không biết SDF có khủng bố hay không, nhưng nguồn gốc
là từ đó mà ra. Chính trị vẫn nói là đồng minh, đó thôi!
Thổ Nhĩ Kỳ: Vì nhắm đến lợi ích, ít
nhất diệt được một mối nguy ISIS, Thổ Nhĩ Kỳ tạm thời mắt nhắm, mắt mở để cho
HK hợp tác với kẻ thù của mình (PKK và YPG) và để cho quân Peshmerga của người
Kurd (Ira) quá cảnh sang ủng hộ tổ chức cha con YPG và SDF.
Hoa Kỳ: Không luận xấu tốt, dù
sao thì thời TT Trump đã tiếp tục HỢPTÁC, YỂM TRỢ không lực và cung cấp phương
tiện chiến tranh quân sự cho các lực lượng YPG và SDF. Nhờ gia tăng
tốc độ và cường độ càn quét ISIS ráo riết, dứt khoát - đánh nhanh rút gọn,
chiến dịch đã kết thúc tốt đẹp trong thời gian kỷ lục đáng tự hào, chiếm lại
thủ phủ Raqqa; quân khủng bố ISIS bị đánh tan, không còn manh giáp, một số lớn
đã bị bắt và hiện đang bị giam giữ.
Lẽ
thường, người ta tạm bỏ qua khác biệt, chung lưng đấu cật để tiêu diệt kẻ thù
chung. Sau khi kẻ thù chung bị tiêu diệt thì tốt hơn hết là ai về nhà nấy; ở
lại thì dễ bị u đầu mẻ trán vì các nhóm sẽ đâu mặt đánh nhau tranh giành chiến
lợi phẩm.
2.Chiến dịch tiêu diệt ISIS kết thúc
rồi, vấn đề còn lại là gì?
Vấn
đề guân đội HK nên đi hay ở lại?
Trước
khi hợp tác khai triển chiến dịch, HK có cam kết làm đồng minh chí cốt lâu dài
với các nhóm người Kurd không? Nếu có thì ai cam kết? Cam kết như thế nào? Phải
có nguyên văn lời cam kết để phân tích các trường hợp, khi nào tuân thủ, không
trung thủ, và tuân thủ thế nào?
Sự
thực đã không hứa sao gọi là thất hứa? Không cam kết làm đồng minh thì sao gọi
bỏ rơi đồng minh được? Chửi như thế có ngớ ngẩn không đây!
Khi
đã biết chỉ vì cần đánh ISIS mà HK vừa hợp tác với các nhóm YPG SDF có lai lịch
từ PKK (Marxism-Leninism) và khủng bố,
Hoa Kỳ có nên ở lại để chia phần vinh quang với các tổ chức lực lượng
này không, nhất là khi biết họ là tổ chức mà TNK truy đuổi?
Chiến
dịch chấm dứt, duyên HỢP đã tận, còn gì nữa mà chưa TAN! HK không muốn bị trói
chân chung với họ để lãnh họa, chẳng những hủy hoại tên tuổi, mà còn ăn một trả
mười về sau thì hãy nhanh chân mà chạy. Chính trị có khi nói gì cho phải đạo
thì cứ nói, nhưng sự thật đây (Syria) không phải là đồng minh thân cận của HK, mà chỉ là
hợp tác tạm thời trong trường hợp hai bên cùng có lợi. Xong việc, tan hàng! Đâu
có thể ở lại để đánh đồng minh TNKỳ của NATO để bảo vệ người Kurd? Đúng – sai
chỗ nào đây?!
Hay
là thương thì cho trót - bảo vệ họ suốt đời còn lại, can gián không cho họ oánh
nhau, vì họ có đến gần 20 tổ chức lực lượng vũ trang, oánh nhau mấy trăm năm
rồi chưa mệt vì những xung đột về ý niệm chúng tộc, tôn giáo HG…! Đế chế
Ottoman đã để lại đống tro tàn đầy xương xóc trong vùng. Họ tìm kiếm tự trị hay
độc lập cả thế kỷ không thành. HK không có nghĩa vụ và trách nhiệm hay có phép
thần thánh nào có thể giúp họ được. Đâu có sách thiên đình nào phán như thế! Đã
biết không giúp gì được, không có giải pháp, hay chiến lược gì thì đâu có lý do
nào để ở lại. Và nên nhớ là họ không có quốc gia, HK nếu ở lại thì chịu khó che
lều di động theo họ đấy nhé!
Và
như vậy chúng ta có thể hiều phần nào quyết định của Tổng thống rồi chứ gì!
Vấn
đề tù binh(khủng bố): Khủng bố đang bị nhốt ở miền bắc Syria
khoảng 11000, trong đó có khoảng 2000 là từ nước ngoài, số còn lại là người
Iraq và Syria. Tổng thống Trump đã theo lẽ phải, đề nghị các nước phải nhận
công dân khủng bố của mình. Nhưng họ bảo HK nhận. Tổng thống Trump trả lời
thẳng thắn, dứt khoát, không chút do dự: “NO!” Bây giờ có tin cho hay, một số
đã trốn thoát, một số khác tự chống trả cuộc tấn công của Thổ Nhĩ Kỳ vào các
nơi giam giữ để tự vệ. Một số, các chuyên gia, tướng tá, và nhất là TTTT cũng
như chính trị bàn giấy chỉ trích quyết định của Tổng thống Trump rút quân là
sai lầm, tù nhân ISIS sẽ thoát ra và tập hợp lại, gây nguy hiểm! Xin hỏi, lẽ
công bằng nào buộc quân đội HK giúp tiêu diệt, bắt giam khủng bố, rồi phải làm
CAI NGỤC cho các nước không? Câu hỏi đã là câu trả lời rồi!
Về
dầu mỏ ở
khu của người Kurd, tình hình bây giờ đã khác, mỗi bên đều có quyền lợi và
trách nhiệm riêng thì sẽ có hòa bình. Tư tưởng, tôn giáo, chính trị, dân tộc
ngàn năm khó đổi là của họ. HK chỉ quan tâm đến những gì chạm đến an ninh và
quyền lợi của HK mà thôi. Syria bây giờ là Nga, Assad là bù nhìn bên cạnh có
Iran với một dàn khủng bố chung quanh, họ chia chác, trao đổi quyền lợi và phân
chia trách nhiệm với nhau bằng các thỏa thuận riêng trong vùng, trong đó có
người Kurd.
3.
Mối quan hệ giữa Hoa Kỳ - người Kurd - Thổ Nhĩ Kỳ và Chiến lược hòa bình của
Tồng thống Trump:
Chiến
lược hòa bình của Tổng thống Trump: mỗi bên đều sắp hàng lãnh phần:
TNKỳ thực tế đã nhường bước cho
HK và người Kurd, cho mượn đường quá cảnh tập hợp quân Peshmerga và YPG, SDF để
đánh ISIS, bây giờ đến lượt HK ta phải tránh đường để họ giải quyết kẻ thù của
họ lại là PKK, và con cháu YPG, SDF, tiêu diệt hoặc khống chế, hoặc bắt ép để
đưa đến một thỏa thuận nào có thể đem lại an ninh và quyền lợi cho quốc gia họ.
Đây có thể là thỏa thuận mặc nhiên hoặc bằng lời giữa hai vị lãnh đạo của hai
Kỳ, HK và TNKỳ. Chiến dịch chấm dứt, quan hệ rắc rối tay ba đến lúc phải giải
quyết.
Hoa Kỳ không thể bênh vực các nhóm
người Kurd mà chống lại TNKỳ, đồng minh thứ thiệt của khối NATO. TNKỳ có quyền
thực hiện chiến lược vì nền an ninh của họ mà trấn áp khủng bố, cho dù là các
tổ chức người Kurd vừa mới hợp tác với HK. HK khó mà ngăn cản quyền lợi chính
đáng của họ. Tốt hơn hết là HK không chen vào giữa để chịu đòn, mà đã để họ tự
xử với nhau qua các thỏa thuận hàng xóm sống chung hòa bình, và có trách nhiệm.
Và LUI
BINH đâu có nghĩa là thua trận, mà đây là thắng rồi mới lui để tiếp tục
thắng. Rút lui để sắp xếp thành quả hậu chiến; rút lui có đúng điều kiện, hợp
hoàn cảnh là chiến lược nhất cử lưỡng lợi của TT Trump. Mang lại hòa bình trong
vùng là mục tiêu tuyệt vời. Có ai mà không
muốn?
*
Giải quyết vấn đề dân tỵ nạn: Hậu chiến tranh, một số
người vì chiến tranh, không có nhà ở, đời sống bất an, chạy loạn, cần một “khu
an toàn” tại chỗ gần quê hương của họ, thay vì chạy sang TNKỳ, hoặc các nước
khác. Hoa Kỳ đỡ lo phần này! Ai muốn rước họ để tò lòng "bầu thương
bí" như cụ tỵ nạn chuyên chống Trump thì kỳ này giơ cao tay lên,
kẽo mất cơ hội đó nha!
* Người
Kurd: Các
lực lượng người Kurd nhờ HK và Liên minh giúp đã được thắng lợi là diệt được
ISIS đem lại an bình cho họ, nhiệm vụ của họ bây giờ là nhượng một bước, cho
TNKỳ lập “khu an toàn”. Giai đoạn nhờ HK đã xong bây giờ đến giai đoạn kế tiếp
ở khu này, họ bắt tay với Nga để giải quyết những vần đề còn lại là điêu đương
nhiên, vì Nga bây giờ tức là Syria. Họ ở Syria chứ không phải ở HK.
* TNKỳ, được cơ hội đẩy lui các
nhóm khủng bố, lập vòng đai bảo vệ đất nước và chế độ của họ, lập “khu an toàn”
theo cam kết, không đối xử bất nhân với người Kurd.
* Các nước Liên minh, phải nhận lại những công
dân có tài cảm tử, khủng bố của mình từ trại tù về nước, để tùy nghi xử lý,
hoặc cho đi khu resource an dưỡng.
* Nga, Syria bây giờ kể như thuộc
về Nga, Assad chỉ là quân cờ, cho nên Putin gặp TNK để giải quyết những xung
đột còn lại của các phe nhóm ở đây là điều không có gì người dân HK phải tức
giận. Thế sự đã rồi. Cứ chuẩn bị pop- corn, chờ mà xem phim Nga lội
sình!
Những
ai mơ rằng có thể đem dân chủ tự do đến những vùng này, đã đến lúc nên tỉnh
giấc rồi!.Trước đây, thời Obama, HK đã không làm gì được. Bây giờ thế sự không
thể thay đồi. Vũng sình Syria, một trung tâm xung đột của các nhóm HG, của chính trị,
của tư tưởng dân tộc oánh nhau mấy trăm năm chưa mệt, đã có Nga lặn hụp rồi.
Nên chúc mừng cho họ!
Nga
tranh giành, tìm kiếm quyền lợi trong xung đột đổ nát. Khi chiến thì hung hăng,
háo thắng, có thể không tính hết, khi hòa bình thì mới thấy một đất nước, con
người và cuộc sống đổ nát khó dọn hơn những đống gạch vụn, và lòng người thù
hận như khói lửa còn nghi ngút, chực cháy lại khi có gió mới. Xây dựng lại đất
nước này tốn kém bao nhiêu tiền của và bao nhiêu công sức? Đã có Nga, có quyền
lợi thì có trách nhiệm cõng rồi! HK khỏi lo! Cũng nên cảm ơn Tổng thống một
tiếng chứ!
* Hoa Kỳ : Một số ít quân ở lại để
giúp người Kurd quản lý giếng dầu và có thể sẽ có kế hoạch giúp họ cập nhật hóa
kỹ thuật để họ có thể xuất khẩu kiếm tiền, theo như lời của TT Trump.
* Còn ISIS ư? Sợ chúng nổi dậy trở lại
ư? Bây giờ đã khác rồi, quý cụ ạ. Mỗi nước, mỗi nhóm đã được chia quyền
lợi. Thằng khủng bố nào ngóc đầu lên, họ có trách nhiệm tự đứng lên để tiêu
diệt bảo vệ cho chính họ. Con em người Mỹ không còn lo lãnh mìn, hay bom tự sát
khi làm cảnh sát canh gác cho họ nữa. Chúng ta ở xa chúng nó 7 ngàn dặm
lận!
Sắp
xếp xong, HK phủi tay lên bờ, đưa con em về nước 'hủ hỷ' với vợ con hoặc chờ
tái phối trí đi nơi khác khi có mục tiêu mới. Chẳng hạn dồn sức bẽ gãy 'mẹ' cái
trục ác ma Iran chết tiệt. Trục mà xi cà- que, thì các cục chì ở đầu dây quay
khủng bồ ở Yemen, Palestine, Syria ... cũng suy yếu và hy vọng
Trung đông sẽ an bình lâu dài hơn.
Người
dân HK còn đòi gì hơn nữa? Không lẽ phải đốt đuốc đi tìm kẻ lộng ngôn, xảo ngữ
chỉ cần nghe cho mát tai là được sao!
Câu
hỏi sau cùng: Trước kia TTTT và DC luôn luôn phản chiến, tại sao bây giờ đồng
loạt đòi giữ con em người Mỹ làm gác gian chỗ hiểm, giữ an toàn cho cho Putin
và Assad nhảy đầm trong điện Damacus?
Vĩnh Tường
No comments:
Post a Comment