Wednesday, February 4, 2026

Phóng viên Katie Rogers (NewYork Times) đặt câu hỏi về giới hạn quyền lực của TTTrump ??


 BIỂU HIỆN CỦA MỘT NGƯỜI CHẤT LỪ CŨNG GIỐNG VỚI MỘT KẺ NGANG NGƯỢC, NẾU BẠN MUỐN BIẾT SỰ KHÁC BIỆT THÌ HÃY CHỊU KHÓ ĐỌC BÀI NÀY


CẢNH BÁO: CÓ MỘT SỐ THUẬT NGỮ KHÓ TIÊU NHƯNG SẼ GIÚP BẠN MỞ MANG TRÍ TUỆ

Dư luận thế giới và cả Việt Nam xôn xao trước cuộc phỏng vấn của tờ New York Times với Tổng thống Donald Trump sau sự kiện Venezuela.

Khi phóng viên Katie Rogers đặt câu hỏi về giới hạn quyền lực của ông, câu trả lời nhận được là một sự khẳng định đanh thép:

"Đó chính là đạo đức và lý trí của bản thân tôi. Đây là điều duy nhất có thể ngăn cản tôi... Tôi không cần luật pháp quốc tế. Tôi không có ý định làm hại ai cả."

Tuyệt đại đa số khi nghe câu này đều phản ứng bằng sự sợ hãi, phẫn nộ, hoặc gán cho ông cái nhãn "ngang ngược", "độc tài".

Phản ứng đó là dễ hiểu. Chúng ta sống trong một thế giới được vận hành bởi các quy tắc, và việc một người đứng đầu cường quốc tuyên bố "không cần luật" nghe giống như một sự đe dọa đến trật tự an toàn.

Nhưng, nếu chúng ta tạm gác lại những định kiến chính trị, chậm lại một nhịp để soi chiếu phát biểu này dưới lăng kính của Tâm lý học Phát triển (Developmental Psychology),

đặc biệt là khung tư duy về Identity (Bản sắc) và Critical Thinking (Tư duy minh định),

chúng ta có thể sẽ nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác.

Một bức tranh không nói về chính trị, mà nói về sự trưởng thành của một con người.

Hôm nay, tôi muốn mượn câu chuyện này để thảo luận với các bậc cha mẹ về một đích đến cao cả hơn trong giáo dục:

Làm sao để nuôi dưỡng một đứa trẻ có Moral Agency (Chủ thể đạo đức) thay vì chỉ là một đứa trẻ vâng lời?

PHẦN 1: NỖI SỢ CỦA ĐÁM ĐÔNG VÀ CHIẾC VÒNG KIM CÔ CỦA LUẬT LỆ

Tại sao câu nói "Tôi không cần luật pháp quốc tế" lại gây sốc đến thế?

Câu trả lời nằm ở cách mà phần lớn chúng ta được nuôi dạy và lớn lên. Từ nhỏ, chúng ta được lập trình với một niềm tin rằng:

An toàn đến từ sự tuân thủ.

Ở nhà, ngoan là nghe lời cha mẹ.

Ở trường, giỏi là làm đúng nội quy.

Ra xã hội, người tốt là người tuân thủ pháp luật.

Đó là một cơ chế xã hội cần thiết để duy trì trật tự cho đám đông. Tuy nhiên, nó tạo ra một tác dụng phụ tâm lý: Identity Phụ thuộc (Externalized Identity).

Những người có Identity phụ thuộc xây dựng cảm giác an toàn và giá trị bản thân dựa trên các yếu tố bên ngoài: luật lệ, lời khen, sự chấp thuận của đám đông, hoặc nỗi sợ bị trừng phạt.

Với họ, "đạo đức" là một danh sách các việc được làm và không được làm do ai đó soạn sẵn.

Nếu gỡ bỏ danh sách đó đi, họ hoảng loạn.

Họ sợ rằng nếu không có luật, con người sẽ trở thành thú hoang.

Vì vậy, khi nghe Trump nói ông chỉ dựa vào "đạo đức và lý trí của bản thân", não bộ của số đông báo động đỏ:

"Nếu không có luật kiềm chế, ông ta sẽ làm bậy!".

Nhưng hãy tư duy minh định (Critical Thinking) một chút: Luật pháp có tạo ra đạo đức không?

Câu trả lời là: Không.

Luật pháp chỉ là hàng rào ngăn chặn hành vi.

Một người không vượt đèn đỏ vì sợ công an phạt hoàn toàn khác với một người không vượt đèn đỏ vì ý thức được sự an nguy của người khác.

Người thứ nhất đang tuân thủ. Người thứ hai đang tự chủ.

Và Donald Trump, trong tình huống này, đang phát biểu bằng ngôn ngữ của người thứ hai – người có Identity tự chủ cực mạnh.

PHẦN 2: GIẢI MÃ TƯ DUY CỦA IDENTITY TỰ CHỦ VÀ CRITICAL THINKING

Để hiểu được Trump (hoặc bất kỳ ai có nội lực mạnh mẽ), ta phải nhìn vào hai trụ cột:

Identity Tự chủ và Tư duy minh định.

1. Critical Thinking: Dám nghi vấn những "vùng cấm"

Tư duy phản biện thông thường là tranh luận đúng sai trên bề mặt.

Nhưng tư duy minh định (Critical Thinking) ở tầng sâu là khả năng nhìn xuyên qua các lớp vỏ bọc xã hội để thấy bản chất vấn đề.

Khi Trump nói "Tôi không cần luật pháp quốc tế", đó không phải là sự ngu dốt hay ngông cuồng. Đó là sự nghi vấn mang tính bản chất:

Luật pháp quốc tế là gì? Ai viết ra nó?

Nó có thực sự hiệu quả không, hay chỉ là công cụ của các nhóm lợi ích?

Tại sao tôi phải để một bộ luật (vốn có thể lỗi thời hoặc thiên vị) trói buộc khả năng hành động vì lợi ích quốc gia của tôi?

Một người có tư duy minh định mạnh mẽ không bao giờ chấp nhận một chân lý chỉ vì "mọi người đều bảo thế".

Họ dám đặt câu hỏi về tính hiệu quả và tính chính danh của những thứ được coi là thiêng liêng.

Đó là lý do tại sao Trump dám nói điều mà các chính trị gia khác chỉ dám nghĩ trong đầu.

2. Identity Tự chủ: Khi la bàn nằm bên trong

Identity Tự chủ là trạng thái mà một người hành động dựa trên hệ giá trị, niềm tin và đạo đức nội tại của chính mình (Internal Locus of Control), chứ không phải vì áp lực từ bên ngoài.

Câu nói "Điều duy nhất có thể ngăn cản tôi là đạo đức và lý trí của bản thân tôi" là tuyên ngôn của một Moral Agent (Chủ thể đạo đức).

Người chưa tự chủ cần luật để làm "xương sống".

Người tự chủ đã có "xương sống thật" là lương tri và lý trí.

Khi một người đạt đến ngưỡng tự chủ cao, luật pháp bên ngoài trở thành thứ yếu.

Không phải họ coi thường luật, mà vì tiêu chuẩn đạo đức nội tại của họ thường đã bao hàm hoặc thậm chí cao hơn cả luật.

Họ không cần ai dọa nạt để làm người tử tế.

Họ tử tế vì đó là bản dạng (Identity) của họ.

PHẦN 3: ĐẠO ĐỨC NỘI SINH TRONG KHUNG IPRR – KHÔNG CHỈ LÀ "TÔI MUỐN GÌ"

Ở đây, tôi muốn kết nối câu chuyện này với phương pháp IPRR (Identity-Preserving Relational Repair) mà tôi đang phát triển.

Bởi vì sự hiểu lầm về Trump cũng chính là sự hiểu lầm mà nhiều người dành cho những đứa trẻ được nuôi dạy theo phương pháp này.

Nhiều người nhìn vào Trump và thấy sự "ngang ngược", "bất chấp".

Nhiều người nhìn vào một đứa trẻ IPRR và thấy nó "không biết sợ", "hay lý sự".

Nhưng bản chất bên dưới là gì?

Đó là sự chuyển dịch từ Kỷ luật cưỡng chế (Punitive Discipline) sang Đạo đức nội sinh (Intrinsic Morality).

Trong khung IPRR, chúng ta không dạy trẻ ngoan bằng nỗi sợ hay phần thưởng.

Chúng ta xây dựng 4 trụ cột của đạo đức nội sinh:

Hiểu hậu quả thật (Real Consequences): Chứ không phải hình phạt nhân tạo.

Quan tâm đến người khác (Relational Concern): Chứ không phải làm hài lòng người khác.

Sai = Có thể sửa (Repairability): Chứ không phải gán nhãn tội lỗi.

Hình thành Moral Agency: Trẻ tự ra quyết định và tự chịu trách nhiệm => năng lực tự chủ

Hãy nghe kỹ vế sau câu nói của Trump:

"Tôi không có ý định làm hại ai cả".

Đây chính là chìa khóa. Ông ấy đặt Intent (Ý định đạo đức) và sự quan tâm đến con người lên trước các quy tắc giấy tờ.

Trong giáo dục truyền thống, nếu con làm vỡ cái bát:

Cha mẹ: "Mày hư quá, đánh cho chừa!" (Luật & Trừng phạt).

Con: Sợ hãi, lần sau giấu nhẹm đi. Đạo đức ở đây là sự đối phó.

Trong IPRR, nếu con làm vỡ cái bát:

Cha mẹ: "Con ổn không? Cái bát vỡ rồi, mảnh sành có thể làm đau chân mọi người đấy. Giờ mình dọn thế nào nhỉ?"

Con: Hiểu hậu quả thực tế, cảm thấy có trách nhiệm dọn dẹp để bảo vệ người khác.

Đứa trẻ IPRR, giống như Trump trong ví dụ này, không hành động vì sợ cha mẹ (luật pháp).

hành động vì nó hiểu: "Mình không muốn ai bị đau chân". Đó là đạo đức và lý trí tự thân.

Sự khác biệt nằm ở chỗ:

Người tuân thủ làm đúng vì sợ sai.

Người tự chủ (Moral Agent) làm đúng vì họ chọn cái đúng.

PHẦN 4: TẠI SAO NGƯỜI TỰ CHỦ TRÔNG CÓ VẺ "NGANG NGƯỢC"?

Đây là một nghịch lý thú vị.

Khi một người (hoặc một đứa trẻ) có Identity tự chủ mạnh mẽ, họ thường bị những người quen sống trong khuôn khổ đánh giá là ngạo mạn, ngang tàng, thậm chí là nguy hiểm.

Tại sao?

Bởi vì họ không tìm kiếm sự chấp thuận.

Họ không nhìn trước ngó sau xem "mọi người nghĩ gì".

Họ nhìn vào bên trong xem "lương tâm mình nói gì".

Trump tuyên bố không cần luật pháp quốc tế vì ông tin vào khả năng phán đoán của mình.

Điều này, nhìn từ bên ngoài, rất giống với sự lạm quyền.

Ranh giới giữa Tự tin vào đạo đức nội sinh và Ảo tưởng quyền lực (Narcissistic Entitlement) là rất mong manh trong mắt người quan sát.

Tuy nhiên, với tư cách là những người làm cha mẹ và giáo dục, chúng ta cần phân biệt rõ:

Kẻ ngang ngược: Phá luật để thỏa mãn cái tôi ích kỷ, không quan tâm hậu quả lên người khác.

Người tự chủ (như triết lý IPRR hướng tới): Có thể vượt qua các quy tắc cứng nhắc nhưng luôn giữ trong tâm một "Barie đạo đức" – đó là trách nhiệm giải trình (Accountability) và khả năng sửa chữa mối quan hệ (Relational Repair).

Khi Trump nói "Đạo đức và lý trí là thứ duy nhất ngăn cản tôi", ông đang đặt mình vào một thế khó hơn cả việc tuân thủ luật.

Tuân thủ luật thì rất dễ: cứ làm đúng quy trình, sai thì đổ tại quy trình.

Nhưng hành động theo lương tri thì phải chịu trách nhiệm cá nhân hoàn toàn (Extreme Ownership).

Đó là sức mạnh của một Identity tự chủ:

Dám chịu trách nhiệm cho bản thân mình trước lương tâm, chứ không núp bóng hệ thống.

PHẦN 5: BÀI HỌC CHO CÁC BẬC CHA MẸ - XÂY DỰNG VIÊN NGỌC QUÝ BÊN TRONG CON

Chúng ta phân tích sự kiện chính trị này không phải để tranh cãi ai đúng ai sai, mà để soi lại hành trình nuôi dạy con cái của chính mình.

Bạn muốn con mình lớn lên sẽ trở thành người như thế nào?

Mẫu hình A: Một đứa trẻ luôn ngoan ngoãn, tuân thủ mọi mệnh lệnh, sợ sệt trước uy quyền, lập tài khoản fb ẩn danh chửi công an nhưng khi bị bắt thì "ngoan  như cún"? Đây là đứa trẻ "có vẻ" an toàn, nhưng Identity của nó mờ nhạt và phụ thuộc.

Mẫu hình B: Một đứa trẻ có tư duy minh định, dám đặt câu hỏi "Tại sao con phải làm thế?", dám nói "Con nghĩ điều này không đúng" dù cả lớp đang làm.

Một đứa trẻ có thể khiến bạn đau đầu vì hay lý sự, nhưng bạn biết chắc rằng:

Khi không có bạn ở bên, khi không có camera giám sát, nó vẫn sẽ chọn làm điều tử tế. Vì sự tử tế đó chảy từ bên trong nó ra.

Đó là đứa trẻ có Identity tự chủ.

Để nuôi dạy được mẫu hình B, cha mẹ cần một sự dũng cảm phi thường.

Dũng cảm để buông bỏ quyền kiểm soát.

Dũng cảm để chấp nhận những lúc con trông có vẻ "ngang ngược".

Và quan trọng nhất, dũng cảm để tin tưởng vào hạt mầm lương tri trong con.

Trong giáo trình IPRR Parenting mà tôi dành nhiều tâm huyết xây dựng, tôi luôn nhắc đi nhắc lại với các phụ huynh:

"Mục tiêu của chúng ta không phải là kiểm soát hành vi (Behavior control), mà là vun bồi nhân cách (Character building)."

Khi chúng ta áp dụng IPRR:

Chúng ta giúp con xây dựng Identity vững vàng: Con biết con là ai, con cảm thấy an toàn và giá trị của con là gì, không bị lung lay bởi lời phán xét.

Chúng ta rèn luyện Tư duy minh định: Con biết phân tích tình huống, hiểu bản chất vấn đề thay vì chạy theo đám đông.

Chúng ta nuôi dưỡng Đạo đức nội sinh: Con làm điều tốt vì con thấu cảm (Empathy), không phải vì con sợ phạt.

Phát biểu của Trump, dù gây tranh cãi, là một ví dụ sống động (case study) về sức mạnh của một con người vận hành bằng động lực nội tại.

Ông ấy có thể đúng, có thể sai trong các quyết sách, nhưng ông ấy là một Bản thể trọn vẹn, không bị phân mảnh bởi nỗi sợ hãi ngoại cảnh.

LỜI KẾT

Quay trở lại với câu hỏi của phóng viên New York Times: "Có giới hạn nào đối với quyền lực của ông không?".

Câu trả lời "Đạo đức và lý trí của bản thân tôi" thực ra là câu trả lời khiêm tốn nhất, nhưng cũng kiêu hãnh nhất của một con người tự do.

Nó khiêm tốn vì nó thừa nhận con người phải tự soi xét chính mình mỗi ngày, không thể dựa dẫm vào luật lệ vô tri.

Nó kiêu hãnh vì nó khẳng định sức mạnh của con người nằm ở khả năng tự chủ, tự quyết.

Là cha mẹ, tôi ước mong sao chúng ta có thể gieo vào lòng con cái mình niềm tin ấy.

Để sau này, dù con làm người đứng đầu nhà nước hay làm một người bình thường, con cũng có thể ngẩng cao đầu nói rằng:

"Thứ ngăn con làm việc xấu không phải là camera, không phải là công an, mà là lương tri của chính con."

Đó chính là viên ngọc quý mà phương pháp IPRR muốn cùng bạn mài giũa.

Một hành trình không dễ dàng, đôi khi đi ngược lại số đông, nhưng kết quả là một con người Tự Do và Trưởng Thành đúng nghĩa.

Và có lẽ, thế giới này cần nhiều hơn những con người dám sống bằng đạo đức nội sinh như thế, hơn là những cỗ máy tuân thủ luật lệ một cách vô hồn.

"Đó chính là đạo đức và lý trí của bản thân tôi. Đây là điều duy nhất có thể ngăn cản tôi... Tôi không cần luật pháp quốc tế. Tôi không có ý định làm hại ai cả."

Q : phóng viên Katie Rogers của New York Times đặt câu hỏi về giới hạn quyền lực của Ông (TTTrump)

A : TTTrump trả lời “Đó chính là đạo đức và lý trí của bản thân tôi. Đây là điều duy nhất có thể ngăn cản tôi... Tôi không cần luật pháp quốc tế. Tôi không có ý định làm hại ai cả."

::///:::::

Tôi nghĩ đó là “Đạo Người”

“Thánh nhân lấy Đạo làm gốc
Cao nhân lấy Đức làm gốc
Thường nhân lấy Luật làm gốc
Tiểu nhân lấy Ngụy biện làm gốc.
Trump không cần luật vì ông  ở tiêu chuẩn cao hơn.

Nên hiểu câu hỏi và y’ của người trả lời, bao nhiêu comments “méo da^\n” y’ của TTT.

Wednesday, April 16, 2025

 

Những Ngày Tháng Buồn Tênh

Khổng Thị Thanh-Hương

Thắm thoát mà đã hơn ba năm, từ ngày người tôi thương ra đi vĩnh viễn. Coi nào. Mỗi năm là 365 ngày. Nhân ba là 1095 ngày. Tính sát với ngày 19 tháng Hai thì hôm nay đúng 1128 ngày tôi không còn nghe lời đối thoại của người phối ngẫu, không còn được nắm bàn tay mềm mại của ai đó khi đi bộ bên nhau, không còn thấy bóng dáng quen thuộc của anh đi ra đi vào, không còn nghe ai gọi “Em ơi”. Bao nhiêu là “không còn”, “không có”! Nỗi thương nhớ có bớt, có vơi, nhưng sự cô đơn trống vắng thì vẫn chưa có gì phủ lấp.

Tôi làm gì cho hết 16 tiếng mỗi ngày khi thức (ngủ được tám tiếng là điều hiếm hoi từ lâu)? Tôi tình nguyện nhổ cỏ tại một ngôi trường học đã bỏ hoang và tại một nghĩa trang Công Giáo gần nhà. Tôi năn nỉ một bà bạn cho tôi dọn dẹp nhà và garage, vì đồ đạc luôn ngổn ngang bừa bãi như nằm ngay trên đường đi của bão. Tôi tham dự lớp Line Dancing thứ Hai, học tiếng Hawaii thứ Năm; tôi cầm bích chương phò sự sống trước một trung tâm y tế phá thai vào ngày thứ Sáu; tôi phụ giúp cắm hoa trong nhà thờ, rồi sau đó đi thăm một người quen trong viện dưỡng lão vào hôm Thứ Bẩy. Vậy mà một tuần vẫn dài như vô tận.

May thay, khi có người thân quen sang thăm từ đất liền, ngày giờ có trôi nhanh hơn, không chậm chạp lê thê như dung nham Đảo Lớn.

Tháng Ba vừa qua, khi có một người bạn sang chơi, tôi đưa bạn đi thăm bãi Mill. Sau khi băng qua Quôc Lộ 19, chúng tôi đi bộ vào con đường chỉ dành riêng cho xe của những người có nhà nơi đây. Sau vài trăm thước, chúng tôi bước qua một cánh cổng gỗ, đi qua những cây cổ thụ kukui, còn gọi là candlenut và lần theo con đường mòn đi xuống biển. Vào mùa có quả, cây kukui thả những trái to gấp đôi quả nhãn xuống đất, để cho dân bản xứ nhặt lên, xiên thành những que nến thiên nhiên. Khi đi xuống khúc dốc này, chúng tôi thu ngắn bước, tránh dẵm lên những quả tròn như viên bi, vì nếu trợt chân thì sẽ rơi xuống dốc. Đã hơn hai năm, tôi mới trở lại nơi này. Mọi sự vẫn thế. Chỉ có mình tôi là thay đổi.

Vì vùng biển này có sóng lớn quanh năm, phần đông dân địa phương đến bãi Mill này để lặn, chứ không bơi. Chúng tôi đứng nhìn vài thanh niên lúc ẩn, lúc hiện dưới những ngọn sóng phủ đầu một hồi rồi đi dọc theo một đoạn đầm phá ngắn, trước khi quẹo vào con đường mòn, lên dốc, băng qua Quốc Lộ 19 để về nhà.

Ngày hôm sau, tôi đưa bạn đi thăm bãi biển Onekahakaha và Richardson. Bên phía đông của Đảo Lớn, chỉ có hai bãi biển này là có thể tắm được. Onekahaka có nghĩa là vẽ trên cát, là một bãi biển dành cho các gia đình có con nhỏ, vì bãi được bảo vệ bởi một bờ đá cao, an toàn như bơi trong một hồ tắm. Richardson là một bãi thoáng rộng hơn, nhưng có nhiều nham thạch. Bơi tại đây thì thiếu thú vị, vì đá có thể cắt chân.

Muốn tắm biển thoải mái thì du khách cần phải bỏ gần hai tiếng lái xe sang Kona, nơi có nhiều bãi cát trắng, cát đen nổi tiếng. Nhắc tới lái xe sang Kona, tôi nhớ tới một kỷ niệm hy hữu trong một chuyến đi sang Kona của chúng tôi. Vì xe quá cũ, tôi chỉ chở bạn đi Lễ Chủ Nhật, đi thăm thác nước, bãi biển và mua rau quả ở Farmer’s market. Tôi lo xa, vì nếu xe có chuyện gì thì phải đợi khá lâu thì xe của AAA mới đến giúp.

Một hôm bạn tôi tỏ ý muốn mướn xe để lái sang Kona chơi một ngày. Khi biết được giá thuê xe một ngày quá đắt, tôi nẩy ra một ý kiến là hai đứa đi xe buýt. Chúng tôi coi lịch trình xe buýt và canh giờ đi bộ ra bến xe. Xe đến trạm gần nhà là 9:41 sáng. Chúng tôi ra trước 9:41 và đợi một hồi mà vẫn không thấy xe buýt đâu. Tôi vào bưu điện gần đó để xin tờ lịch trình xe buýt để xem có gì thay đổi. Wayne, ông trưởng phòng Bưu Điện nói là ông ta không có. Tuy nhiên, ông cho biết thêm là thông thường xe buýt tới trạm này khoảng 9:30 sáng. Thế có nghĩa là xe buýt đã rời trước giờ đã ghi. Tôi thất vọng cám ơn rồi mở cửa đi ra. Vừa ra tới nơi bạn đang đứng đợi thì xe buýt trờ tới. Xe tới trễ khoảng 10 phút. Hai bà già leo lên xe. Tiểu bang vẫn còn chương trình đi xe buýt miễn phí nên hành khách không phải trả tiền. Vì hai băng ghế dành cho các bô lão đã được hai thanh niên chiếm đóng, chúng tôi tiến về một băng ghế còn trống. Bạn ngồi gần cửa sổ. Tôi ngồi gần đường đi. Vừa ngồi xuống, tôi đưa mắt nhìn chung quanh thì thấy phần đông là người vô gia cư. Phía hàng ghế bên kia ghế chúng tôi ngồi có một con chó pitbull nằm ngủ yên như con cừu trong lòng bà chủ của nó.

Sau ba tiếng ngừng lại nhiều nơi để đón khách, xe tới Kona và đậu gần một nơi đông hàng quán và những tiệm có chi nhánh toàn quốc như TARGET, Ross … Chúng tôi hỏi cô tài xế khi trở lại chiều hôm đó thì đến trạm nào? Cô này, dường như có chuyện gì không vui, cho nên cô đã lặng như tờ, im như thóc. Sau những câu nhát gừng, chúng tôi được biết sẽ không có chuyến về lại Hilo lúc 5 giờ chiều như trong lịch trình. Ngoài ra sẽ không có chuyến 6 giờ hay 7 giờ, mà chỉ có chuyến 8, 9 và 10 giờ đêm. Trời đất. Hai bà già sẽ làm gì trong bẩy tiếng? Có vào nhà hàng thì ngồi lâu lắm cũng chỉ trên dưới một tiếng, chủ tiệm cũng khéo léo “mời” đi. Có đi bộ xuống phố đi ta bà, ghé vào tất cả các tiệm bán đồ kỷ niệm, hay ngồi ngắm du khách đi qua, đi lại cũng không làm sao đốt cho hết bẩy tiếng đồng hồ. Thêm nữa, trời hôm đó lại nắng chang chang, thiếu mây trầm trọng. Dù đã có chuẩn bị dù và mũ, hai người đàn bà nghĩ tới chuyện đi vòng vòng bẩy tiếng để đợi xe buýt mà than trời trong bụng.

Chợt nhớ tới một người quen có cho biết là sẽ đón chồng của cô tại phi trường Kona đúng hôm đó, tôi gọi cầu may để xem cô em này vẫn còn bên Kona, hay đã về lại bên Hilo. Quả là phép lạ. Cô em đang trên đường tới phi trường. Thế là hai đứa chúng tôi quá giang về lại phía Đông của đảo mà không phải đợi bẩy tiếng, sau khi được ghé Costco mua sắm.

Vài ngày sau khi người bạn về lại đất liền thì vợ chồng cô em chồng sang chơi vài hôm, trước khi bay sang Moloka’i. Tory và chồng tên Tom có một người hàng xóm đã dọn sang Kona vài năm trước và đem theo chiếc xe đua Chevrolet Corvette Z06 màu trắng mui trần, đời 2016. Đua xe là một trong các sở thích của ông, ngoài bơi lội, chạy điền kinh, đua thuyền buồm…. Nhân dịp hàng xóm cũ sang thăm Hilo, ông mời vợ chồng Tory tới xem và nếu muốn, thì đua với những tay đua trong Hội của ông. Tôi cũng muốn đi theo cho biết.

Chúng tôi tới sân đua từ sáng sớm để đóng tiền ghi danh, ký đơn miễn tố và chọn mũ an toàn. Dù đã từng lái xe đua, nhưng chưa quen với chiếc Corvette, Tom muốn lái một mình. Ông bạn đưa Tom đi bộ vòng sân đua để có khái niệm của vòng đua. Tory và tôi ngồi với ông trong hai chuyến đua khác nhau. Lần đầu tiên trong đời, tôi ngồi bên trong một chiếc xe đua. Chúng tôi được dặn trước là không được kêu thét, dù thần kinh có căng thẳng đến đâu. Lý do là vì khi lái, tài xế cần phải chú tâm. Tiếng kêu la sẽ khiến ông mất tập trung, lái vào những chướng ngại vật trên đường và sẽ mất điểm. Tôi nghe lời dặn, ngồi im thin thít và gọn lỏn trong chiếc ghế da, trong lòng thì đánh lô tô.

Cùng với các xe khác trong đoàn, chiếc Corvette từ từ lăn bánh, đi chậm chậm tới điểm khởi hành. Hai tay nắm chặt vào thành ghế và đôi chân thì bíu chặt vào đôi dép cao su, tôi gồng mình chuẩn bị. Lá cờ phất xuống. Chiếc xe rú lên như con mãnh thú, phóng về phía trước. Khoảng cách chưa đủ xa để tôi quen với vận tốc cao, thì ông bạn mới đã lái hơi chậm lại, đưa xe vòng chữ U, để chuẩn bị chạy vòng quanh những cọc giao thông màu cam, xếp theo hình chữ “S”. Tốc độ dù có giảm đôi chút, so với vận tốc khi xe chạy thẳng, nhưng với tôi, so với những lần đu giây hay những trò đua trong các công viên giải trí, đầu óc tôi chưa bao giờ chịu áp lực dữ dội như khi trải qua những giây phút ngắn ngủi trong chiếc Corvette này. Khi thì tài xế phóng tới, rồi lại thắng lại, rồi nhả ga, rồi thắng bớt lại để ôm sát những cọc màu cam. Thân mình tôi cũng nghiêng cùng chiều với xe, lúc phải, khi trái, hay có lúc dán sát vào lưng ghế, khi ông ấn ga chạy thật nhanh trên đường thẳng để có thêm một vài phút nhanh hơn. Nguyên thời gian xe đua, tôi chỉ mở mắt mấy giây đầu tiên. Sau đó, tôi hoàn toàn mất phương hướng vì đã nhắm chặt mắt vì sợ.

Vì không thể đeo kính viễn thị khi đội mũ mũ an toàn, mọi sự trước mắt tôi mờ mờ ảo ảo như đi trong màn sương. Tuy vậy, thính giác và cảm giác của tôi làm việc rất hăng trong thời gian ngắn ngủi này. Tôi nghe tiếng máy xe nổ dòn, tiếng vỏ xe rít trên mặt đường và tiếng thắng két két liên tục. Tôi tưởng tượng mình như là một con thú nhồi bông bị cuốn vào một cơn lốc lớn. Đầu óc căng thẳng, bao nhiêu là ý tưởng hiện ra trong đầu. Tôi không biết khi về tới nơi, đầu, mình, chân tay có còn nguyên vẹn. Có những lúc quá sợ, tôi nhắm mắt, phó thác cả hồn lẫn xác cho Chúa, vì lúc đó, muốn đổi ý cũng đã muộn rồi.

Sau cùng thì xe cũng về tới điểm kết thúc. Quýnh quáng tìm mãi mới mở được cửa, tôi loạng quạng bước ra khỏi xe. Tháo cái mũ an toàn ra khỏi đầu, tôi thở phào. Xem đua xe và ngồi trong chiếc xe đua khác nhau một trời một vực. Chắc chắn đây là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm hiếm có và cũng là lần cuối trong đời. Ông này hỏi tôi có muốn đi một vòng nữa? Tôi cười như mếu. Cám ơn ông. Một lần đủ rồi. Thế mà sau đó, không như tôi nghĩ, khi mới bước ra khỏi chiếc Corvette, tôi đã leo lên một chiếc xe khác “để so sánh”. Chiếc này nhẹ cân và nhu mì hơn nhiều.

Đó là những kinh nghiệm mới đây khi có người khác chung quanh. Một đêm nọ, khi ngồi coi Tivi một mình, tôi muốn duỗi chân ra cho thoải mái. Khi quay mình để sửa lại tư thế, tôi để ý thấy bên phía trái một vật gì lay động. Quay đầu nhìn, tôi trông thấy một trong bốn bông hoa lan màu huyết dụ còn lại từ chậu hoa tôi mua trước Tết đang lắc nhẹ, từ phải sang trái rồi đột nhiên, cuống hoa bẻ quặp xuống. Cả cuống lẫn hoa nằm bất động hoàn toàn!

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, tôi chưa bao giờ chứng kiến một bông hoa chết rũ ngay trước mắt. Tôi nhìn cắm vào bông hoa héo úa ngay trước mắt mà cảm xúc dâng tràn. Tôi thương cho hoa, mới đây còn tươi tốt, màu sắc còn rực rỡ, bỗng dưng lăn ra mà chết. Chết bất thình lình. Chết không báo trước. Hoa chết mà không hề héo dần như những bông khác, theo đúng luật thiên nhiên. Hoa ra đi bất chợt như một người con gái tài hoa mà yểu mệnh. Hoa dường như bị ai đó ra lệnh phải rời dương thế ngay lập tức trong giây phút đó.

Chỉ trong một khoảnh khắc, từ lúc trông thấy bông hoa lan chết bất ngờ, cho tới khi tôi nghĩ miên man đến cái chết non của một cô gái, rồi sau cùng, khi quay nhìn tấm chân dung của người tôi thương, tôi đã gục đầu khóc thảm thiết, vì chợt nhận ra rằng anh cũng ra đi một mình trong đêm vắng khoảng ba năm về trước.

Nhớ lại những ngày tháng sau ngày người tôi thương ra đi vĩnh viễn, tôi không khỏi xót xa. Tạ ơn Chúa đã ban cho loài người ngày hôm sau. Ngày hôm sau đỡ hơn ngày hôm trước. Tôi đã buồn, tôi đã nhớ, tôi đã thương. Không ngày nào là tôi không nhỏ lệ nhớ thương người đã khuất. Bất ngờ quá. Đường đột quá. Tôi không thể chấp nhận một sự thật là chính cái người đã đem tôi sang thiên đàng hạ giới này đã bỏ cả thiên đường và tôi mà đi! Tôi đã tự hỏi tôi làm gì với nửa phần đời còn lại thiếu “một nửa kia” của mình? Tôi làm sao đối diện với những ngày tháng “Adamless”? Sống một mình. Ăn một mình. Khỏe một mình. Đau ốm một mình. Lái xe một mình. Đi bộ một mình. Quyết định một mình. Mọi sự một mình. Sau này, nghĩ lại, tôi đã tạ ơn Chúa đã thương đem anh ra khỏi hành tinh màu xanh này, để chấm dứt cho anh những đớn đau, những ngượng ngùng lúng túng vì cái bứu trong não đã cướp dần đi sự khôn ngoan minh mẫn.

Một hồi sau, hố lệ cạn dần. Nhìn ảnh anh, tôi xin lỗi: I am so sorry, honey. I was not there when you breathed your last breath! Bông hoa lan này vậy mà còn diễm phúc hơn người tôi thương. Hoa còn có người chứng kiến giây phút cuối đời và nhỏ vài giọt lệ xót thương.

Để an ủi, từ tấm ảnh luôn tươi cười với con mắt có đuôi, dường như tôi nghe anh an ủi “Don’t cry, em! Be happy!”


Monday, April 1, 2024

Những Họ của người Việt Nam

 Trích: “Con gái mang họ là tên đệm của cha[sửa | sửa mã nguồn]

Tại xã Sơn Đồng (huyện Hoài Đức), xã Tân Lập (huyện Đan Phượng), xã Cộng Hòa (huyện Quốc Oai) của Hà Nội, và xã Liên Khê, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, có phong tục con gái không mang họ của cha, mà lấy tên đệm của cha làm họ.[1][2] Từ đó phát sinh các họ như Đắc, Đình, Sỹ, Tri, Ngọc, Văn, Tiếp, Doãn, Quế, Danh, Hữu, Khắc...[3] Phong tục này không áp dụng đối với con trai. Những người dân ở các địa phương này quan niệm rằng họ của cha là họ "mượn", không phải họ gốc, còn tên đệm của cha mới là họ gốc. Con trai luôn mang họ và tên đệm của cha, còn con gái lấy tên đệm của cha làm họ để không bị mất họ.[4][5]” Ngưng trích

 Tôi có quen một người Nùng tên Chí Nhật Sao nhưng không thấy liệt kê họ Chí trong bài khảo cứu này.(Blog ViSa"

Họ người Việt Nam

https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%8D_ng%C6%B0%E1%BB%9Di_Vi%E1%BB%87t_Nam

 Họ người Việt Nam gồm các họ của người dân tộc Kinh và các dân tộc thiểu số khác sống trên lãnh thổ đất nước Việt Nam. Việt Nam nằm ở khu vực Đông Nam Á nhưng lại thuộc vùng văn hóa Đông Á nên không giống các nước Đông Nam Á khác, Việt Nam chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa Trung Quốc nên họ người Việt cũng vậy. Tuy vậy họ người Việt không nhiều như Trung Quốc. Ba họ lớn nhất ở Việt Nam là NguyễnTrần đều có người làm vua, sáng lập ra những triều đại trong lịch sử Việt Nam.

Các họ phổ biến của người Việt[sửa | sửa mã nguồn]

Phần lớn các họ phổ biến ở Việt Nam gắn liền với các triều đại phong kiến Việt Nam. Họ phổ biến nhất của người Việt (tức người Kinh) cũng như của toàn bộ người Việt Nam là họ Nguyễn, là họ của triều đại phong kiến Việt Nam cuối cùng (triều nhà Nguyễn). Theo một thống kê năm 2022 thì họ này chiếm tới khoảng 31.5% dân số Việt Nam (chưa tính tới các họ tách từ dòng tộc nhà Nguyễn là Tôn Thất hay Tôn Nữ). Các họ phổ biến khác như họ Trần, họ , họ Ngô, họ Đinh, họ  cũng là họ của các hoàng tộc từng cai trị Việt Nam, đó là nhà Ngônhà Đinhnhà Lýnhà Trầnnhà Hồnhà Tiền Lê - Hậu Lê.

Danh sách 15 họ phổ biến của người Việt, trong cuốn sách "100 họ phổ biến ở Việt Nam" của Nhà xuất bản Khoa học Xã hội xuất bản năm 2022 đã thống kê:




Thống kê các họ người Việt Nam năm 2022

Thứ tự

Họ

Chữ Hán–Nôm

Tỉ lệ dân số

1

Nguyễn

31.5%

2

Trần

10.9%

3

8.9%

4

Phạm

5.9%

5

Hoàng / Huỳnh

5.1%

6

 / 

3.9%

7

Phan

2.8%

8

Trương

2.2%

9

Bùi

2.1%

10

Đặng

1.9%

11

Đỗ

1.9%

12

Ngô

1.7%

13

Hồ

1.5%

14

Dương

1.4%

15

Đinh

1.0%

Trước đó, danh sách 14 họ phổ biến của người Việt, chiếm khoảng 90% dân số Việt Nam được thống kê từ năm 2005 như sau:

Thứ tự

Họ

Chữ Hán Nôm

Tỉ lệ dân số

1

Nguyễn

38,4%

2

Trần

10,3%

3

8,2%

4

Phạm

6,7%

5

Hoàng/Huỳnh

5,5%

6

Phan

4%

7

Vũ/Võ

3,4%

8

Đặng

3,1%

9

Bùi

2,5%

10

Đỗ

2,1%

11

Hồ

1,3%

12

Ngô

1,3%

13

Dương

1%

14

0,5%

Các họ khác của người Việt và họ người sắc tộc thiểu số Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Con gái mang họ là tên đệm của cha[sửa | sửa mã nguồn]

Tại xã Sơn Đồng (huyện Hoài Đức), xã Tân Lập (huyện Đan Phượng), xã Cộng Hòa (huyện Quốc Oai) của Hà Nội, và xã Liên Khê, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, có phong tục con gái không mang họ của cha, mà lấy tên đệm của cha làm họ.[1][2] Từ đó phát sinh các họ như Đắc, Đình, Sỹ, Tri, Ngọc, Văn, Tiếp, Doãn, Quế, Danh, Hữu, Khắc...[3] Phong tục này không áp dụng đối với con trai. Những người dân ở các địa phương này quan niệm rằng họ của cha là họ "mượn", không phải họ gốc, còn tên đệm của cha mới là họ gốc. Con trai luôn mang họ và tên đệm của cha, còn con gái lấy tên đệm của cha làm họ để không bị mất họ.[4][5]

Lịch sử họ người dân tộc thiểu số Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Họ của các cư dân thuộc các sắc tộc thiểu số bản địa ở Việt Nam, thường bắt nguồn từ tín ngưỡng thờ vật tổ (tô-tem)[6][7].

Họ người Thái Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Theo thống kê điều tra dân số Việt Nam năm 2009, người Thái là sắc tộc đông thứ 3 trong số 54 dân tộc ở Việt Nam. Họ người Thái ở Việt Nam phát triển từ 13 họ gốc ban đầu làː LữLườngQuàngTòngLỡLềmNgânNông. Ngày nay người Thái Việt Nam có các họː Bạc, Bế, Bua, Bun, Cà, Cầm, Chẩu, Chiêu, Đèo (hay Điêu), Hoàng, Khằm, Leo, Lỡ, Lềm, Lý, Lò, Lô, La, Lộc, Lự, Lừ (họ này có mặt tại huyện Yên Châu, xã Mường Khoa, Ta Khoa huyện Bắc Yên của Sơn La), Lường, Mang, Mè, Nam, Nông, Ngân, Ngu, Nho, Nhọt, Panh, Pha, Phia, Quàng, Sầm, Tụ, Tày, Tao, Tạo, Tòng, Vang, Vì, Sa (hay Xa), Xin,... Một số dòng họ quý tộc có nhiều thế hệ làm thổ tù, phụ đạo các châu kỵ mi biên giới tây bắc Việt Nam như các họː CầmBạcXaĐèo (hay Điêu)Sầm,...[7] Cụ thể từ thời nhà Lê sơ đến nhà Nguyễn các triều đình phong kiến Việt Nam phong choː họ Xa thế tập phụ đạo ở châu Mộc (Mộc Châu), Mã Nam và Đà Bắc, họ Hà thế tập phụ đạo Mai Châu, họ Bạc thế tập ở Thuận Châu, họ Cầm phụ đạo Mai Sơn, Sơn La, Tuần Giáo và Phù Yên, họ Đèo (còn gọi là họ Điêu) thế tập tại Quỳnh Nhai, Lai Châu, Luân Châu và Chiêu Tấn,...[8][9]

Danh sách họ khác ít phổ biến hơn của người Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Dân số Việt Nam còn lại có thể có các họ sau (xếp theo thứ tự chữ cái):

·        Ái

·        An

·        Anh

·        Ao

·        Ánh

·        Ân

·        Âu

·        Âu Dương

·        Ấu

·       

·        Bạc

·        Ban

·        Bạch

·        Bàn

·        Bàng

·        Bành

·        Bảo

·        Bế

·       

·        Biện

·        Bình

·        Bồ

·        Chriêng

·        Ca

·       

·        Cái

·        Cai

·        Cam

·        Cảnh

·        Cao

·        Cáp

·        Cát

·        Cầm

·        Cấn

·        Chế

·        Chiêm/Chim

·        Chu/Châu

·        Chắng

·        Chung

·        Chúng

·        Chương

·        Chử

·        Cồ

·        Cổ

·        Công

·        Cống

·        Cung

·       

·        Cự

·       

·        Danh

·        Diêm

·        Diếp

·        Doãn

·        Diệp

·        Du

·        Duy

·       

·        Đái

·        Đan

·        Đàm

·        Đào

·        Đăng

·        Đắc

·        Đầu

·        Đậu

·        Đèo

·        Điêu

·        Điền

·        Điều

·        Đinh

·        Đình

·        Đoái

·        Đoàn

·        Đoạn

·        Đôn

·        Đống

·        Đồ

·        Đồng

·        Đổng

·        Đới/Đái

·        Đương

·        Đường

·        Đức

·        Giả

·        Giao

·        Giang

·        Giàng

·        Giản

·        Giảng

·        Giáp

·        Hưng

·        H'

·        H'ma

·        H'nia

·        Hầu

·       

·        Hạ

·        Hàn

·        Hàng

·        Hán

·        Hề

·        Hình

·        Hoa

·        Hoà

·        Hoài

·        Hoàng Phủ

·        Hồng

·        Hùng

·        Hứa

·        Hướng

·        Hy

·        Kinh

·        Kông

·        Kiểu

·        Kha

·        Khà

·        Khai

·        Khâu

·        Khiếu

·        Khoa

·        Khổng

·        Khu

·        Khuất

·        Khúc

·        Khương

·        Khưu

·        Kiều

·        Kim

·        Ly

·       

·        La

·        Lã/Lữ

·        Lành

·        Lãnh

·        Lạc

·        Lại

·        Lăng

·        Lâm

·        Lầu

·        Lèng

·        Lều

·        Liên

·        Liệp

·        Liêu

·        Liễu

·        Linh

·        Loan

·        Long

·       

·       

·        Lỗ

·        Lộ

·        Lộc

·        Luyện

·        Lục

·       

·       

·        Lương

·        Lường

·        Lưu

·        Ma

·        Mai

·        Man

·        Mang

·       

·       

·        Mạc

·        Mạch

·        Mạnh

·        Mâu

·        Mậu

·        Mầu

·        Mẫn

·        Minh

·        Mộc

·        Mông

·        Mùa

·        Mục

·        Miêu

·        Mễ

·        Niê

·        Ngạc

·        Ngân

·        Nghiêm

·        Nghị

·        Ngọ

·        Ngọc

·        Ngôn

·        Ngũ

·        Ngụy

·        Nhan

·        Nhâm

·        Nhữ

·        Ninh

·        Nông

·        Ong

·        Ô

·        Ông

·        Phi

·        Phí

·        Phó

·        Phong

·        Phù

·        Phú

·        Phùng

·        Phương

·        Quản

·        Quán

·        Quang

·        Quàng

·        Quảng

·        Quách

·        Quế

·        Quốc

·        Quyền

·        Sái

·        Sâm

·        Sầm

·        Sơn

·        Sử

·        Sùng

·        Sỳ

·        Tán

·        Tào

·        Tạ

·        Tăng

·        Tấn

·        Tất

·        Tề

·        Thang

·        Thanh

·        Thái

·        Thành

·        Thào

·        Thạch

·        Thân

·        Thẩm

·        Thập

·        Thế

·        Thi

·        Thiều

·        Thiệu

·        Thịnh

·        Thiềm

·        Thoa

·        Thôi

·        Thóng

·        Thục

·        Tiêu

·        Tiết

·        Tiếp

·        Tinh

·        Tòng

·       

·        Tôn

·        Tôn Nữ

·        Tôn Thất

·        Tông

·        Tống

·        Trang

·        Tráng

·        Trác

·        Trà

·        Trâu

·        Tri

·        Trì

·        Triệu

·        Trình

·        Trịnh

·        Trung

·        Trưng

·        Tuấn

·        Từ

·        Tưởng

·        Tướng

·        Ty

·        Uông

·        Uân

·        Ung

·        Ưng

·        Ứng

·        Vàng

·        Vâng

·        Vạn

·        Văn

·        Văng

·        Vi

·        Vĩnh

·        Viêm

·        Viên

·        Việt

·        Vòng

·        Vừ

·        Vương

·        Vưu

·        Vu

·        Xa

·        Xung

·        Y

·        Yên

·        Hầu

·        Lương

Bảng danh sách trên có thể phân chia theo các nhóm dân tộc chủ yếu sống trên lãnh thổ Việt Nam theo địa bàn cư trú sau:

·        Họ người Kinh và người Việt gốc Hoa, thường được Hán hóa mạnh kể từ đầu Công nguyên, trong thời kỳ Bắc thuộc lần 2 trở đi.

·        Họ người dân tộc thiểu số miền núi phía bắc và bắc Trung Bộ (Tày, Thái,...), mang nguồn gốc từ tín ngưỡng tô-tem của xã hội thị tộc nguyên thủy bản địa nhưng theo phụ hệ.

·        Họ người các dân tộc thiểu số Tây Nguyên (một số còn theo chế độ mẫu hệ như Người Ê Đê,...)

·        Họ người Chăm Nam Trung Bộ và Nam Bộ (nguyên gốc, và Việt hóa (Chế,..))

·        Họ người Khmer Nam Bộ (nguyên gốc, và Việt hóa (Thạch, Sơn, Trương,...)) họ Liêng.

·        Họ người Ba Na Kon Tum trước 1975 thì thường kèm theo tên thánh theo đạo Công giáo, sau 1975 để phân biệt nên chính phủ đặt A là con trai như A Lơi A Minh, còn gái thì Y Blan Y Thoai... cho có họ.[cần dẫn nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

1.     ^ “Bi hài chuyện con gái không được mang họ cha”. Báo điện tử Dân trí. 2 tháng 3 năm 2010.

2.     ^ “Nơi con gái không mang họ cha”. Báo Giáo dục và Thời đại. 3 tháng 10 năm 2020.

3.     ^ “Kỳ lạ làng con gái không mang họ cha”. Báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh. 3 tháng 11 năm 2014.

4.     ^ “Con gái không được mang họ cha (2): Rắc rối chuyện "dồn tên đổi họ". Giadinh.net.vn. 12 tháng 4 năm 2010.

5.     ^ “9 dòng họ ở Hưng Yên nhất loạt xin... đổi họ”. Báo điện tử VnExpress. 15 tháng 3 năm 2004.

6.     ^ “Văn hóa dòng họ trong dòng chảy hôm nay, báo Nghệ An, ngày 26 tháng 8 năm 2013”Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2014.

7.     a b Các dân tộc ở Việt Nam cách dùng họ và đặt tên, Nguyễn Khôi, phần 1

8.     ^ Kiến văn tiểu lục, Lê Quý Đôn toàn tập, trang 309-312.

9.     ^ Hưng Hóa kỷ lược, Phạm Thận Duật toàn tập, trang 142.