Friday, July 5, 2019

PHE DÂN CHỦ LỒNG LỘN SAU "KỲ TÍCH DMZ"-Tran Hung


PHE DÂN CHỦ LỒNG LỘN SAU "KỲ TÍCH DMZ"
VÌ CÁI TỘI KIM JONG UN DÁM RA MẶT GIÚP ÔNG TRUMP ĐÈ BẸP HỌ ĐỂ BẮC HÀN THOÁT TAY TÀU CỘNG
Tran Hung
2019-07-02

Trước màn trình chiếu "siêu thực" tại khu phi quân sự DMZ của hai diễn viên chánh Donald Trump - Kim Jong Un vừa rồi, Tập Cận Bình thì giấu hận vào trong, còn phe Dân chủ Mỹ thì bong ra ngoài vì cục tức bị kích thích dữ dội.
Sở dĩ phe Dân chủ tức trào đờm trước những bước chân ĐẠI SĨ của Donald Trump trên đất Bắc Hàn không phải vì ông Trump đã làm được cái việc mà hơn nửa thế kỉ nay chưa có vị tổng thống nào của nước Mỹ làm được mà phe Dân chủ nổ tung cục tức là vì Kim Jong Un đã công khai ra mặt hỗ trợ tổng thống Donald Trump đè bẹp các ứng viên Dân tiến trước mùa bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020 tới.
Việc Kim Jong Un ngứa miệng mắng Joe Biden là "kẻ ngốc có chỉ số IQ thấp" vào ngày 22/5/2019 đã làm cho cục tức của phe Dân chủ và Tập Cận Bình bị bơm căng vì cựu phó tổng thống Joe Biden và cựu tổng thống Obama là bạn thân của Tập Cận Bình nhưng Kim Jong Un đã mắng Joe Biden thì có khác gì đã phun nước miếng vô mặt phe Dân chủ và cá nhơn Tập Cận Bình?
Nhưng bị cậu bé hỏa tiễn phun nước miếng vô mặt đâu có tức bằng việc cậu bé hỏa tiễn ra mặt đứng về phía ông Trump, nghe lời ông Trump đến khu DMZ để gặp chỉ bởi những dòng tweet như nói chơi tiện thể. Chết vì đao kiếm không khó chịu bằng ôm cục tức vào lòng. Vì vậy không ngạc nhiên khi phe Dân chủ lại xả cục tức ra ngoài để cho cử tri Mỹ không còn nghi ngờ gì nữa về bản chất PHÁ HOẠI NƯỚC MỸ, QUẤY RỐI TỔNG THỐNG của lũ LỪA ƯA NẶNG kia.
Donald Trump giương một ná để cùng Kim Jong Un bắn hạ tá lả con chim tật nguyền, quả là một đại cao thủ của thời đại 4.0./.
Tran Hung.


Đi tìm “Động Hoa Vàng” của Phạm Thiên Thư


Đi tìm “Động Hoa Vàng” của Phạm Thiên Thư
Rằng xưa có gã từ quan…
Những ai say đắm bài thơ Động Hoa Vàng của nhà thơ Phạm Thiên Thư chắc sẽ bất ngờ khi biết nhiều ý tứ về “động hoa vàng” được ông lấy cảm hứng từ căn gác gỗ ở khu cù lao Phan Xích Long. Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành bài hát bất tử “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng”.
Có thể nói một cách nào đó, khu cù lao Phan Xích Long chính là “động hoa vàng” của Phạm Thiên Thư. Ở nơi đây, ông đã trải qua những năm tháng sáng tác rực rỡ nhất trong cuộc đời mình.
Khu cù lao còn là nơi cư ngụ của nhiều văn nghệ sĩ như Trụ Vũ, Thụy Long, cũng là nơi lui tới bàn chuyện con chữ thế sự của Phạm Duy, Sơn Nam…
Ngẫm về chốn cũ
Chúng tôi tìm gặp nhà thơ Phạm Thiên Thư khi ông đã chuyển về sống cùng người vợ thứ ba trong căn nhà nhỏ trên đường Hồng Lĩnh, thuộc khu cư xá Bắc Hải (Q.10).
Tầng dưới của ngôi nhà ông mở quán cà phê đặt tên Hoa Vàng, luôn vang tiếng dương cầm réo rắt. Phía trước quán, ông để vài cái ghế, và đó cũng là chỗ ngồi thường xuyên của ông.
Gặp Phạm Thiên Thư bây giờ, thật đúng như hình dung của chúng tôi về một nhà thơ – tu sĩ khi tuổi đã về già. Mặc bộ đồ giản dị, ông ngồi dưới giàn dây leo râm mát với một cuốn sách cũ, cặm cụi ghi ghi chép chép. Trước mặt ông đặt một tảng đá, cắm những bông cúc vàng.
Có lẽ cuộc đời người thi sĩ hằn sâu, ấn tượng với cảnh hoa vàng, nên mỗi địa điểm cư ngụ ông đều để hoa vàng như một biểu tượng của ký ức. Trong số đó có căn nhà trong hẻm Trần Kế Xương, P.2, Q.Phú Nhuận mà ông gắn bó nhiều năm.
Có thể nói hình ảnh hoa vàng xuất hiện dày đặc trong thơ Phạm Thiên Thư. Nó trở thành một biểu tượng xuyên suốt, một nỗi hoài niệm.
Ông kể: “Năm 1942 khi cả gia đình còn ở xã Chi Ngãi, huyện Chí Linh (Hải Dương), bố tôi mua hẳn ngọn đồi Phượng Hoàng. Hoa cúc dại vàng mênh mông, bát ngát chạy dài che khuất đường chân trời”.
Năm 14 tuổi, ông theo mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại khu Tân Định. Sau khi học xong tú tài, khác với nhiều người, Phạm Thiên Thư chọn cửa Phật làm chốn dừng chân. Ông theo học Trường Phật học Vạn Hạnh, gửi hồn trong lời kinh tiếng kệ.
Năm 1968, gia đình nhà thơ mua 400m2 đất ở khu cù lao. Rồi ông sáng tác thi phẩm Động Hoa Vàng với 100 đoạn thơ.
Mỗi đoản khúc là một tiếng hót của loài dị điểu, sẵn sàng yêu và chết, và để tiếng hót của mình rơi rụng trên sông.
Trong thời gian sống cùng bà Tuệ Mai (con gái Á nam Trần Tuấn Khải), ông bà thường đọc thơ cùng nhau ở nơi này. Lúc đó Phạm Thiên Thư đã nổi tiếng với tác phẩm Đoạn Trường Vô Thanh. Ông từng tu hành 7-8 năm ở chùa Vạn Thọ, gần kênh Nhiêu Lộc.
Động hoa vàng trong ký ức
Chính vì tuổi cao, lại trải một qua cơn bệnh cách đây chưa lâu, nhà thơ Phạm Thiên Thư không còn nhớ được nhiều. Nhưng khi nghe nhắc về “động hoa vàng” ở căn nhà cũ nơi cù lao thơ mộng, nhà thơ gọi tên người bạn thân thiết: tiến sĩ sử học Nguyễn Nhã.
Theo lời kể của tiến sĩ Nguyễn Nhã, ông và Phạm Thiên Thư biết nhau từ những năm tháng tuổi đôi mươi, khi bắt đầu chung nhóm nghiên cứu về văn hóa.
Có lần cha của ông Nhã qua cầu bị té xuống kênh, chính Phạm Thiên Thư vì nhà trổ cửa nhìn ra sông trông thấy nên hô hào người dân kéo lên bờ. Tiến sĩ Nhã kể nhà ông và nhà Phạm Thiên Thư ở gần nhau.
Khi nghe nhắc về cây hoa vàng, ông Nhã xác nhận đúng là trước đây ở đầu ngõ nhà của nhà thơ có cây hoa vàng rực, khung cảnh nên thơ vô cùng.
Năm 1968, nơi này gọi là đường Hàng Keo. Nhà Phạm Thiên Thư có hình chữ L, ở cuối xóm. Ông làm một cái gác nhỏ, nhìn ra hướng sông.
Ông nói đó là động hoa vàng, có chuẩn bị hoa cỏ, đèn dầu, thuốc lá cho bạn bè thân hữu mỗi khi ghé chơi (Phạm Duy, Trụ Vũ, Bùi Giáng, Sơn Nam, Nguyễn Nhã…).
“Căn gác gỗ của Phạm Thiên Thư rất thơ mộng, cửa sổ trổ ra balcon nhìn về hướng mặt trăng. Căn gác trang trí mây tre cũng là sự hữu ý của Phạm Thiên Thư vì nhà thơ rất đề cao tính truyền thống, yêu thích hình ảnh cây tre khi gió mạnh thì cúi rạp người nhưng khi cần chiến đấu thì có thể chặt thành từng đoạn cắm dưới lòng sông” – ông Nhã kể.
Thi thoảng, ông Nguyễn Nhã cũng ghé đến quán cà phê Hoa Vàng hiện nay để thăm người bạn già Phạm Thiên Thư. Trong mắt ông, Phạm Thiên Thư là người giản dị, yêu sâu đậm đất nước qua những vần thơ giàu tính truyền thống, hòa nhã với bạn bè thân hữu.
Duyên kỳ ngộ Phạm Thiên Thư – Phạm Duy
Trong những năm sống ở khu cù lao, Phạm Thiên Thư và nhạc sĩ Phạm Duy có mối liên hệ mật thiết. Cách đây hơn 40 năm, Phạm Duy đã lui tới căn gác của Phạm Thiên Thư để phổ nhạc một số bài thơ của ông.
Năm 1971, Phạm Duy đã phổ nhạc 10 bài đạo ca của Phạm Thiên Thư mà chính nhà thơ đã nhận xét rằng cách phổ nhạc rất hay.
Tiến sĩ Nguyễn Nhã cho biết thi thoảng khi ghé nhà Phạm Thiên Thư, ông cũng gặp nhạc sĩ Phạm Duy. Nhạc sĩ và nhà thơ bàn về nhạc, về thơ say sưa, tâm đầu ý hợp.
Nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ khá nhiều bài thơ của Phạm Thiên Thư, có thể kể đến Động hoa vàng, Ngày xưa Hoàng Thị, Em lễ chùa này, Gọi em là đóa hoa sầu… Thậm chí giữa Phạm Thiên Thư và người nhạc sĩ hơn ông 20 tuổi đã có mối tri kỷ từ những ngày đầu mới gặp.
Khi Phạm Thiên Thư còn tu tập trong chùa, nhạc sĩ Phạm Duy có ghé vào thăm. Họ cũng đã nhiều lần chia sẻ những dự định, những trăn trở về đường sáng tác, về nỗi cô đơn trong cuộc đời.
Về mối lương duyên với Phạm Thiên Thư, nhạc sĩ Phạm Duy kể trong cuốn Vang Vọng Một Thời:
“Sau vụ Tết Mậu Thân, tức là khoảng 1969 – 1970, giới văn nghệ sĩ ở Sài Gòn bị dao động trước những biến cố của đất nước, có chủ trương trở về nguồn. Cơ sở văn nghệ hoặc tập san đều chọn những tên thấm nhuần tinh thần về nguồn: An Tiêm, Ca Dao, Giữ Thơm Quê Mẹ… Trong văn có Lý Chánh Trung với cuốn Tìm Về Dân Tộc, có Người Việt Đáng Yêu của Doãn Quốc Sĩ… Trong nhạc có nhóm Tiên Rồng, nhóm Nguồn Sống và có tôi với nhạc tập Dân Ca và cuốn Biên khảo về dân nhạc.
Về nguồn, nghĩa là về với mình – về với loại nhạc của cõi tâm – thì tôi muốn thăng hoa mọi thứ lên. Lúc đó cũng có nhiều người muốn làm như tôi, ví dụ như Phạm Thiên Thư. Anh là một nhà sư trẻ (đạo danh Tuệ Không), có một đàm trường – kiểu đàm trường Viễn Kiến của Nguyễn Đức Quỳnh – để bạn bè tới nói chuyện văn nghệ. Tất cả đều rất trẻ nhưng cung cách của họ giống như các ông cụ non. Tuy nhiên khi đàm luận với nhau, họ không có gì là lúng túng hết. Họ rất ung dung và họ cũng rất già dặn trong tâm hồn, bởi vì họ già trước tuổi. Khi phải sống dưới biết bao nhiêu đe dọa, cũng như trong hoàn cảnh kinh tế sa sút, họ chỉ còn có cách trốn vào một đàm trường, vào một cái vỏ trong đó họ có thể ung dung ngồi nói chuyện thi phú, nói chuyện tư tưởng, những chuyện nhẹ nhàng bên trong với nhau, không lý gì đến chuyện bên ngoài và không cần phải ai biết đến họ.
Sự gặp gỡ của tôi với Phạm Thiên Thư – mà thi sĩ gọi là của một ngọn núi và một đám mây – là nhờ ông Nguyễn Đức Quỳnh. Vào năm 1971, ông Quỳnh bị ung thư dạ dày và vào nằm trong bệnh viện cho hai bác sĩ Phạm Biểu Tâm và Trần Ngọc Ninh cứu chữa. Ngày tôi tới thăm ông tại bệnh viện thì gặp Phạm Thiên Thư ở đó. Và chúng tôi yêu mến nhau ngay.
Sau đó, chúng tôi gặp nhau gần như hằng ngày. Gặp tu sĩ Tuệ Không kiêm thi sĩ Phạm Thiên Thư là tôi như thoát xác, vượt ra khỏi những đắng cay, chán chường và bế tắc của tâm ca, tâm phẫn ca, vỉa hè ca. Phạm Thiên Thư đưa cho tôi tập thơ Ðưa Em Tìm Động Hoa Vàng hay bài thơ Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu… để tôi phổ thành những bài hát thanh cao nhất của thời đại. Ðối với tôi lúc đó, hình ảnh thiền, chùa, động hoa vàng thật là mát mẻ và rất cần thiết. Bài Ðưa Em Tìm Động Hoa Vàng được rút ra từ mấy trăm câu thơ của thi sĩ, và ta chỉ cần có ba đoạn ca là nói lên hết được cái cảnh ngày xưa, có kẻ từ quan, lên non tìm động hoa vàng… Ðể làm gì? Không phải chỉ để nhớ nhau mà chính ra là để ẩn náu vậy”. 
Bài thơ Động Hoa Vàng với 100 đoạn, 400 câu, chứng tỏ sự tài hoa của tác giả, nhưng ít người quan tâm đến nét thâm trầm của những câu thơ, diễn tả giấc mơ thoát tục của con người trong một giai đoạn nhiễu nhương, đồng thời niềm hoài vọng hướng về quá khứ xa xưa của dân tộc, nhớ nhung nhiều kỷ niệm cũ càng, có thật hay hư tưởng, từ quê hương thôn dã, một thuở thanh bình đã phôi pha.
Rằng xưa có gã từ quan…
Muốn từ quan thì phải làm quan, thường là quan to, bậc khoa bảng, thành phần giai cấp quyền lực. Tác giả đã hạ giá danh vọng bằng từ “gã” bình dân, thân mật.
Lên non tìm động hoa vàng ngú say
Trong lối hiểu thông thường, thì ngủ say đây là cách quên công danh, những hệ lụy công danh, mà cũng là cách quên đời:
Ta về rũ áo mây trôi
Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Rằng xưa có gã từ quan… 
Nói chung, bài Động Hoa Vàng là bài ca siêu thoát, giữa xã hội và thời sự đảo điên, những lời thơ chấp chới đào vong vào một giấc mơ dài, kết nối nhiều hình ảnh thi vị của một trần gian xa cách. Quê hương thanh bình, con người an vui, trong một nền văn hóa đã quá khứ. Hạnh phúc đơn sơ :
Ngày xưa trên giậu vàng hoa
Chiều chiều kê chõng nằm ra ngó trời
Người đọc, nhất là người nghe nhạc, chú ý đến những câu thơ tình trong bài. Ái tình ở đây chỉ làm đề tài cho thơ hồi tưởng. Những cô áo hồng, áo xanh phơ phất, cho dù có mang một ít sắc màu ký ức, cũng chỉ là đề tài thi ca, kết hợp nhuần nhuyễn với toàn bộ tập thơ. Tình yêu ở đây là mơ mộng, trắc trở, xa cách, nhớ nhung.
Có lúc chàng kể :
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
Hồi khác chàng lại kể :
Từ hôm em bỏ theo chồng
Áo trắng em cất áo hồng em mang
Thì không ai biết cô nàng mặc áo màu gì. Thậm chí nàng có thực hay không, hoặc nàng chỉ là ảo ảnh của thiên nhiên, thường xuyên thay áo.
Khi tình yêu chỉ là điển cố văn chương, như mượn ý ca dao, Phạm Thiên Thư vẫn có thể làm được câu thơ hay:
Thôi thì em chẳng yêu tôi,
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng
Có lúc chữ nghĩa gây nên tình cảm thê thiết :
Thì thôi tóc ấy phù vân
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
Thì thôi mù phố xe đường
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi.
Ý thơ dàn trải, không có gì cao siêu. Nhưng lời thơ da diết, luyến láy, dằn vặt. Nhạc sĩ Phạm Duy đã thể hiện tài phổ thơ của mình bằng cách “nhặt” ra những câu khúc chiết nhất trong bài thơ rất dài để viết thành 1 bài hát bất hủ, chắp cánh cho tên tuổi của bài thơ và tác giả bài thơ bay cao trong bầu trời nghệ thuật miền Nam.
Phạm Thiên Thư viết Động Hoa Vàng những ngày đầu ngấm giáo lý nhà Phật, như đánh dấu mình vào một cõi của chính mình trong thi đàn. Dĩ nhiên, Động Hoa Vàng chưa hẳn là tác phẩm xuất sắc nhất trong đời viết của ông, nhưng nó đã làm nên một ‘thương hiệu’ của Phạm Thiên Thư. Những câu thơ đẩy cái đạo đời bềnh bồng trên cõi Phật, làm hiện hữu cuộc đời đáng sống trong mênh mang bao la của phù vân hư ảo:
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
Tìm trang lệ ố hàng thơ
Chữ xưa quyên giục bây giờ chim đi…
Nhiều người đã cho rằng Phạm Thiên Thư đi tu mà lòng vẫn hướng về cõi tục. Ông chỉ cười: ‘Tôi tu theo cách của mình, tu để sống cuộc đời của mình, nuôi dưỡng lối tư duy và trí tuệ của mình’. Quả thực là từ cõi Phật, ông đã làm được những điều đáng nể: thi hóa kinh Phật, sáng tác những thi phẩm hay và đẹp thuộc diện hiếm hoi trong văn học Việt Nam… Thơ của ông được nhiều người có tên tuổi trong giới và rất nhiều bạn đọc mến mộ…”
Trích đoạn từ tập thơ “Động Hoa Vàng”
Ừ thì mình ngại mưa mau
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
Sông này chảy một dòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
Đường về hái nụ mù sa
Đưa theo dài một nương cà tím thôi
Thôi thì em chẳng yêu tôi
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng
Con chim chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao
Mai anh chết dưới cội đào
Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu
Đêm dài ươm ngát nhụy hoa
Chim kêu cửa mộ trăng tà gõ bia
Em ơi rủ tóc mây về
Nhìn trăng nỡ để lời thề gió bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
Tìm trang lệ ố hàng thơ
Chữ xưa quyên dục bây giờ chim di
Thì thôi tóc ấy phù vân
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
Thì thôi mù phố xe dường
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi
Ta về rũ áo mây trôi
Gối trăng đánh giấc trên đồi dạ lan
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say.
Bài hát “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng” được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
Đưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
Sông này đây chảy một giòng thôi
Mấy đầu sông thấm tóc người cuối sông
Nhớ xưa em chửa theo chồng
Mùa Xuân may áo áo hồng đào rơi
Mùa Thu em mặc áo da trời
Sang Đông lại khoác lên người áo hoa
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
Thôi thì thôi mộ người tà dương
Thôi thì thôi nhé… đoạn trường thế thôi
Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi Tây hững hờ
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi
Chim ơi chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu.
Theo nhacxua.vn 
Ngọc Hà


Là Ngay Ở Nơi Này


Là Ngay Ở Nơi Này

Văn hào Leo Tolstoy có kể một câu truyện về hai người bạn già.  Efim là một người giàu có và có một đời sống rất gương mẫu, ông không uống rượu, không bao giờ nói dối và được mọi người trong làng kính trọng.  Và ngược lại, bạn của ông, Elisha thì có một cuộc sống tạm đủ, thỉnh thoảng ông uống rượu, và hay ưa thích ca hát, vui chơi với bạn bè.
    Một ngày nọ, hai người bạn rủ nhau cùng đi hành hương về nơi Thánh địa.  Trên đường đi, Elisha mệt và khát nước nên bảo người bạn của mình hãy cứ đi trước, ông muốn ghé vào ngôi làng gần đó để xin nước uống, rồi sẽ bắt kịp theo sau.
    Efim nghe lời và đi trước, được một đoạn ngắn, ông dừng lại dưới một gốc cây và ngồi chờ người bạn của mình.  Efim mệt và ngủ thiếp đi một lúc lâu.  Khi tỉnh dậy, ông ngồi chờ đến xế chiều vẫn không thấy bóng dáng của Elisha đâu.  Efim đoán có lẽ người bạn của mình đã đi ngang qua hoặc đi nhờ với ai đó rồi, và có lẽ không nhìn thấy ông ngồi chờ ở nơi này.  Efim nghĩ, thôi bây giờ mình cứ tiếp tục lên đường, chắc là sẽ bắt kịp Elisha đang ở phía trước.
    Sau vài ngày đường, cuối cùng Efim cũng đã đến được nơi Thánh địa.  Ông bắt đầu đi tìm người bạn của mình.  Và trong một buổi lễ đông người ông nhìn thấy rõ ràng Elisha từ xa, đang quỳ lạy và cầu nguyện.  Efim rất mừng, vì biết rằng người bạn nhà nghèo của mình cũng đã đến được nơi này cùng với ông. Trong suốt buổi lễ, Efim luôn đưa mắt nhìn Elisha để khỏi thất lạc người bạn mình lần nữa.
    Khi buổi lễ chấm dứt, mọi người xô đẩy, chen lấn nhau ra về, và Efim lại mất dấu người bạn mình.  Nhiều lần, ông nhìn thấy rõ Elisha từ xa, nhưng khi chen đến gần thì người bạn mình đã đi mất.
    Sau cùng Efim bèn ra đứng trước cỗng để đón chờ Elisha.  Efim nghĩ thầm, lần này thì người bạn mình không thể nào đi đâu mất được. Ông đứng chờ đến chiều, khi mọi người đã ra về hết nhưng vẫn không thấy Elisha đâu.
    Efim một mình trở về làng.  Và ông ngạc nhiên khi thấy người bạn nhà nghèo của mình đã có mặt ở nhà rồi.  Efim vừa ghé qua thăm, thì Elisha đã chạy ra vồn vã xin lỗi, “Tôi thành thật xin lỗi anh là đã không hành hương đến Thánh địa như đã hứa với anh được. Hôm tôi ghé vào một ngôi nhà để xin nước uống, nhưng gặp gia đình ấy có hoàn cảnh rất thương tâm, nên tôi quyết định gom hết chút số tiền dành dụm cho chuyến hành hương của mình, và ở lại để giúp đở họ qua cơn ngặt nghèo ấy.  Còn anh thì sao, anh có đến nơi an toàn không?”
    Efim ngẩn ngơ, không hiểu người mà ông đã thấy rất rõ ràng ở nơi thánh địa kia là ai! Phải chăng tuy người bạn nghèo của mình, Elisha, không đến nơi đó, nhưng tấm lòng của ông đã đến được rồi.  Efim im lặng hồi lâu, rồi quay sang nói với người bạn mình, 
Là ở ngay nơi này
Có lẽ câu truyện ấy cũng muốn nhắc nhở rằng, trên con đường tu học nơi nào cũng có thể là thánh địa, cũng có thể trở thành một chốn huyền thoại, nếu như ta biết tiếp xúc với những gì đang có mặt với một ý thức trong sáng, và tấm lòng chân thành.
    Và có lẽ thánh địa không phải là một nơi đặc biệt nào đó mà ta phải tìm đến, mà nó đang có mặt nơi đây với một cái thấy biết chân thật.  Có biết bao nhiêu là những phương pháp và con đường, dẫn ta về một nơi xa xôi nào đó, mà mình cũng chưa thật biết tới, nhưng không mấy ai biết làm sao để trở về có mặt được ở nơi này, bạn hả…
    Chúng ta vẫn mong đến được một nơi nào, hay có được một trạng thái nào, là hoàn hảo và tốt lành. Và ta lên đường hành hương về nơi ấy, với một nhiệt tâm mong cầu. Nhưng có lẽ rồi ta sẽ khám phá ra rằng, nơi chốn ấy, cũng đang có mặt ngay nơi này.
    Và mặc dù chân ta tuy chưa bước đến nơi đó, nhưng biết đâu được, với một tấm lòng trong sáng và chân thành, tâm mình cũng có thể đã về, đã đến nơi rồi, phải không bạn? Vì thật ra ta nào có rời khỏi nơi ấy bao giờ đâu…
nguyễn duy nhiên


PHONG TRÀO BIỂU TÌNH CỦA HỒNG KÔNG KHÔNG HỀ BẠO ĐỘNG


PHONG TRÀO BIỂU TÌNH CỦA HỒNG KÔNG KHÔNG HỀ BẠO ĐỘNG.
Wednesday July 3, 2019

Một nhóm người biểu tình chống Bắc Kinh đã tràn vào đập phá trụ sở Nghị Viện Hồng Kông (LegCo) trong suốt nhiều giờ đồng hồ sau cuộc biểu tình phản kháng chính quyền nhân kỷ niệm 22 năm vùng đất được trả lại cho Trung Quốc trong quy chế bán tự trị.

Cảnh sát đã khôn khéo rút ra để mặc những thanh niên bịt mặt xông vào tòa nhà, tự do đập phá trong nhiều tiếng đồng hồ, trước khi họ trở lại vào nửa đêm, đẩy người biểu tình ra khỏi toà nghị viện không mấy khó khăn bằng hơi cay và dùi cui. Những hình ảnh người biểu tình trẻ bịt mặt đập phá Nghị Viện được phát trực tiếp trên truyền hình ra khắp thế giới.

Nhiều nhà quan sát nhận định cuộc tấn công của người biểu tình vào Nghị Viện không phải là hành động « khôn ngoan hay cần thiết », mà nó chỉ càng làm cuộc đấu tranh của người Hồng Kông trở nên phản tác dụng. Chính quyền Hoa lục có thêm cơ hội áp đặt kiểm soát chặt hơn nữa hòn đảo, trong khi uy tín, của phong trào dân chủ ôn hòa đã bị tổn hại nặng nề.

Tuy nhiên nhà lãnh đạo trẻ Joshua Wong của Hong Kong đã phản đối quan điểm đó. Anh cho rằng phong trào đang rơi vào bế tắc nên phải tạo ra sự chú ý. Tất cả những người biểu tình vẫn rất văn minh và lịch sự khi tiến vào tòa nhà lập pháp. Họ biết rất rõ họ đang làm gì.

Joshua Wong có 1 lá thứ nhắn gửi thế giới, những gì đã diễn ra ngày hôm qua ở tòa nhà Lập pháp. Hi vọng các bạn đọc đầy đủ và có thể hiểu hơn về những hành động chiếm đóng tòa nhà Lập pháp hôm qua. Đoạn đầu Phong có nói về nguyên nhân tại sao có biểu tình, ban đầu là do có dự luật, chính quyền bà Lam bỏ qua công chúng, phê chuẩn dự luật, sau đó thì dân biểu tình, cảnh sát dùng hơi cay, sau đó thì bà ta lên xin lỗi và trì hoãn dự luật nhưng chỉ trích người biểu tình là bạo loạn. Và sự việc ngày hôm qua xảy ra, Phong viết:

.. Trong 1 nền dân chủ, cái dự luật này đáng ra phải bị hủy bỏ từ lâu. Thăm dò dư luận cho thấy có 70% người dân đồng ý rút hoàn toàn dự luật này. Sự nghiệp chính trị của bất cứ lãnh đạo nào cũng phải chấm dứt với cấp độ chống lại họ như này trong 1 thời gian dài.

Ala, Hong Kong không phải là nền dân chủ. Lam, 1 con rối của Bắc Kinh cũng không giống bất kỳ lãnh đạo nào khác. Quyền lực của bà ta không đến từ người dân HK mà đến từ ĐCSTQ. Điều này đã khiến tôi quay lại các sự kiện ngày hôm qua.

Những người biểu tình phá vỡ tòa nhà Lập pháp hôm qua không phải là những người nổi loạn Họ cũng không nổi loạn. Đối tượng của họ chưa từng gây hại đến bất cứ cá nhân nào. Họ muốn chế độ này nghe tiếng nói của người HK, và họ không có lựa chọn nào khác. CHÚNG TÔI ĐÃ THỬ MỌI THỨ KHÁC RỒI.

Có lẽ không phải tất cả các bạn đều đồng ý với từng hành động mà họ đã làm. Nhưng mấy miếng kính vỡ có giá trị gì khi so với mạng sống của 3 người trẻ tuổi? Mấy bức chân dung ấy có giá trị gì so với sự tồn tại của HK?

Khoảnh khắc mà họ bước vào tòa nhà, họ đã biết được những gì đang chờ đợi họ. Họ sẽ chắc chắn đối mặt với việc truy tố và án tù vì bạo loạn, lên đến 10 năm tù. Họ có 1 cuộc đời phía trước.

1 vài nghị sỹ đối lập có thiện chí đã cố thuyết phục họ ra khỏi đó. Nhưng họ đã trả lời rằng từ khi có những mạng sống đã ngã xuống, thì cho dù bất cứ hậu quả thể chất hay tù đày cũng làm sao có thể so sánh được. Xem được những điều này khiến tôi đã nước mắt tuôn rơi.


Thậm chí sau khi phá cửa, họ đã hành động với những nguyên tắc không thể tưởng tượng. Họ đã để lại tiền trên quầy trước khi lấy đi nước uống từ quầy cafe. Họ dán lên thư viện giữ gìn dữ liệu lịch sử bên trong. Không có 1 giây nào họ đánh mất sự dễ thương của mình.


Hình mẫu thanh niên nào mà Hong Kong đã tạo ra? Thông minh, hiệu quả, chu đáo và yêu tự do. Tôi tự hào về họ, mặc dù tôi thề là tôi không khuyến khích họ làm điều đó ngày hôm qua. Tôi đã từng đi tù 3 lần, vì thế tôi hoàn toàn hiểu những gì mà họ phải hứng chịu phía trước.

Thi thoảng trong cuộc đời chúng ta bị buộc có những quyết định ngay tức khắc mà nó khiến chúng ta mãi mãi thay đổi như những cá nhân và có lẽ thay đổi cả lịch sử. Đương nhiên còn quá sớm để nói, tôi chỉ hi vọng rằng sau nhiều năm khi chúng ta nhìn lại 2019, chúng ta sẽ không phải hối tiếc.

Người Hong Kong còn lại luôn đoàn kết như chúng tôi đã từng. Tôi tự hào về những gì bạn tôi đã làm tối qua. Lần đầu tiên tôi bị khí ngạt, ngay bên ngoài tòa nhà khi cảnh sát cố gắng xua đuổi hàng phòng vệ. Hướng về phía trước, chúng tôi sẽ tiếp tục tìm thấy chỗ của chính chúng tôi và tiếp tục chiến đấu.

Những cuộc biểu tình diễn ra đã thách thức những kỳ vọng không chỉ những nhà bình luận và học giả mà còn ngay cả bản thân tôi với vai trò là 1 nhà hoạt động. Tôi sẽ thật ngu ngốc khi cố gắng dự đoán những gì tiếp theo.

Nếu có 1 sự nhấn mạnh nào đó cho thế giới thì đó là: các sự kiện ở Hong Kong nhiều hơn cả dự luật, bà Lam, thậm chí hơn cả nền dân chủ. Họ là tất cả mọi vấn đề. Nhưng cuối cùng nó là tương lai của Hong Kong sau 2047, 1 tương lai thuộc về thế hệ chúng tôi.

Trong cuộc xuống đường để tiếp tục phản đối dự luật dẫn độ, hàng trăm người biểu tình đã tiến vào bên trong tòa nhà Hội đồng Lập pháp (Legco).

Họ phá hủy các chỉ dấu của chánh phủ độc tài chuyên chế, như biểu tượng của Hồng Kông, chân dung của các Chủ tịch Legco , nhưng tuyệt đối không đụng đến các cổ vật, đồng thời bảo vệ các cuốn sách, lịch sự trả tiền cho các lon nước mặc dù không có nhân viên nào ở đó.


Tỷ phú quyên góp tài sản, ủng hộ ông Trump tái đắc cử


Tỷ phú quyên góp tài sản, ủng hộ ông Trump tái đắc cử

Tỷ phú Bernie Marcus, nhà đồng sáng lập của Home Depot – hệ thống siêu thị lớn thứ hai ở Mỹ và lớn thứ ba trên hành tinh cho biết ông ủng hộ 
Tổng thống Trump tái đắc cử trong cuộc bầu cử năm 2020, theo Fox Business.
Góp mặt trong cuốn sách “Họ đã làm gì để thay đổi thế giới”, tỷ phú Bernie Marcus và nhà đồng sáng lập Home Depot, Arthur Blank đã cùng nhau tạo dựng nên đế chế bán lẻ khổng lồ, chỉ đứng sau Wal-Mart của Mỹ và Carrefour của Pháp. Hai người đàn ông bị sa thải khi đang ở độ tuổi trung niên, đã cùng nhau vẽ bản phác thảo kinh doanh trên một tờ giấy ăn và Home Depot sau này trở thành một trong những nhà bán lẻ hàng đầu thế giới.
Mới đây, Bernie Marcus cho biết ông đã trao hơn 2 tỷ đô la cho hơn 300 tổ chức và ông nói rằng ông dự định quyên góp phần lớn tài sản của mình trong khi ông vẫn còn sống, đồng thời khẳng định ủng hộ Tổng thống Trump tái đắc cử trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2020.
Người đồng sáng lập Home Depot nói với Tạp chí Hiến pháp Atlanta (Atlanta Journal – Constitution) cuối tuần qua, rằng ông sẽ tiếp tục tìm kiếm những lý do xứng đáng để quyên góp tài sản trong những năm tới. Marcus, hiện nay đã 90 tuổi, nói thêm rằng 80 đến 90% tài sản của ông sẽ được chuyển đến Quỹ Marcus khi ông qua đời để tài trợ cho các tổ chức khác như nghiên cứu khám phá y tế, giúp đỡ trẻ em mắc chứng tự kỷ và hỗ trợ cựu chiến binh.
“Tôi muốn sống đến 100 tuổi vì tôi muốn có một vị thế để đóng góp cho những điều mà tôi thực sự tin tưởng”, ông Marcus chia sẻ. “Tôi đã có tất cả những ngôi nhà tôi cần. Tôi sống rất tốt. Con cái tôi được chăm sóc tốt. Giờ đây tất cả lý do tôi sống là tìm kiếm những thứ thích hợp để bỏ tiền vào đó và điều đó có thể mang lại cho tôi tỷ lệ hoàn vốn trong cảm xúc và làm những điều tốt đẹp cho thế giới này”.
Tỷ phú Marcus có giá trị tài sản ròng ước tính là 5,8 tỷ USD, theo Tạp chí Forbes. Ông đã quyên góp hơn 2 tỷ đô la cho các hoạt động từ thiện, bao gồm 250 triệu đô la để xây dựng Thủy cung Georgia. Ước tính, doanh nhân thành đạt này có thể đã quyên góp tới 6 tỷ đô la trong đời.
Khi được hỏi về giá trị tài sản ròng của mình, Marcus cho biết ông không biết rõ. “Bạn có biết khi nào tôi tìm ra những gì là giá trị của mình không? Mỗi năm một lần, tôi thông qua số liệu với kế toán của mình. Tôi không có manh mối nào cả (ý là về tình hình tài chính của mình – biên tập viên). Điều quan trọng là tôi có thể cho đi bao nhiêu trong năm nay”, Marcus nói với tờ Hiến pháp Atlanta.
Marcus cũng là một nhà tài trợ hàng đầu cho chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016 của Tổng thống Trump, và ông dự định sẽ hỗ trợ tổng thống trong cuộc bầu cử lại năm 2020, Tạp chí Hiến pháp Atlanta đưa tin.
“Trump có cách tiếp cận với hầu hết các vấn đề bằng sự sắc sảo của một doanh nhân. Nếu hỏi liệu giờ tôi có đồng ý với mọi động thái mà ông ấy thực hiện không? Không, tôi không có. Nhưng sự thật là ông ta đã thành công hơn bất kỳ ai khác. Nếu chúng ta nhìn vào đất nước này, tôi sẽ nói rằng hôm nay chúng ta đang tốt hơn so với tám năm trước hoặc sáu năm trước”.
Tuy nhiên Marcus cho biết, theo ông, lỗ hổng lớn nhất của Trump là kỹ năng giao tiếp. “Tôi sẽ nói với bạn những gì ông ấy chưa làm tốt: Khả năng giao tiếp của ông ấy thật tệ. Ý tôi là ông ấy đảm nhận mọi trận chiến. Ông ấy phải chiến đấu. Ông ấy làm những việc ông ấy nên làm”. “Là một tổng thống của Hoa Kỳ, ông nên làm những việc có ý nghĩa”.
Marcus cho biết mức độ quyên góp cho hoạt động từ thiện của mình sẽ tùy thuộc vào thành công của Home Depot.
Tất Thăng
Posted by Angesat 1:43 AMNo comments: 
Labels: Chính Trị


Bạch Yến


Bạch Yến
và cuộc đời đầy những chuyện lạ: Từ chối nhạc sĩ Lam Phương và cuộc hôn nhân chỉ sau 24h gặp nhau
Giọng hát từng làm mưa gió sân khấu ca nhạc những năm 60 – Bạch Yến – về thăm quê hương sau nhiều năm định cư ở Pháp. Lần đầu tiên, cô kể câu chuyện cuộc đời mình với những chuyện tưởng sẽ mãi vùi chìm trong lớp bụi thời gian .
Sân khấu tối om. Trong bóng tối, một giọng hát liêu trai như chứa cả hồn đêm đông xứ Bắc với những thoáng heo may rờn rợn và lất phất mưa phùn cất lên gọi những năm tháng xa xưa từ thời nhạc sĩ viết ra ca khúc vọng về:
“Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
Cùng mây xám về ngang lững trời”
Một vệt sáng rọi vào bóng dáng người nghệ sĩ nhỏ bé, cô đơn tiếp tục tấu khúc Đêm Đông huyền ảo của cố nhạc sĩ Nguyễn văn Thương bằng một thứ ngôn ngữ biểu diễn lạ đến khó tưởng. Tất cả đều im lặng. Sao lại thế? Thường quà tặng đối với nghệ sĩ là những tràng pháo tay, nhưng sao lại tặng sự im lặng đến thế này?
Hình như trong nghệ thuật luôn có những khoảng lặng hiếm hoi vậy đấy. Khoảng lặng để khám phá một điều lạ. Ai hát nhỉ? Người trẻ thầm tự hỏi. Người già ngồi im. 50 năm vắng bóng trên sân khấu nước nhà của người ca sĩ cũng đủ để người trẻ phải thầm hỏi vậy. Và dù chỉ một lần trở lại sau ngần ấy thời gian cũng đủ làm cho những khán giả một thời nhận ra: 50 năm về trước, cũng có một sân khấu thế này, một khoảng đêm thế này, một vệt sáng như thế này và một bóng ca sĩ nhỏ bé thế này.
Và giọng hát Bạch Yến vang lên. Và sân khấu cũng im lặng như đêm nay.
  • Đêm Đông là ca khúc đã mấy chục năm rồi chị chưa hát lại. Và cũng từng đó thời gian biết bao người ghi dấu ấn với nó như Lê Dung, Lệ Thu, Cẩm Vân… Nhưng cứ nhắc về ca khúc này, là khán giả cứ nhắc tới Bạch Yến.
Bạch Yến: Điều đầu tiên xin cho Bạch Yến nói lời tri ân với khán thính giả trong nước sau mấy chục năm xa cách. Với “Đêm Đông”, tôi không phải là người hát hay nhất nhưng lại là người có cách thể hiện lạ nhất so với những gì trên bản nhạc. Ca khúc được viết theo thể Tango. Khi nghiên cứu ca từ, tôi quyết định hát theo điệu slow rock để diễn tả hết cái nỗi buồn, nỗi cô đơn của ca khúc.

Quên sao được lần đầu tiên, tại phòng trà Trúc Lâm Trà thất với những rock và nhạc chủ yếu để khiêu vũ, nhưng rồi bỗng có một khoảnh khắc sân khấu ngập trong bóng tối, nhạc lắng lại và mọi người cùng lắng. Đó là lần đầu tiên Bạch Yến hát Đêm Đông như một nốt trầm giữa muôn vàn thanh âm vang động. Và cái tên Bạch Yến cũng cứ thế được khẳng định. Để rồi suốt gần một tháng, lúc nào khán giả cũng đến phòng trà đó để nghe Đêm Đông, yêu cầu Bạch Yến hát Đêm Đông…
  • Sau Đêm Đông được ít năm thì Bạch Yến rời xa sân khấu đi tu nghiệp ở Pháp và cũng xa quê hương từ độ ấy. Có một lần, MC Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết nhạc sĩ Lam Phương từng viết như thế này để dành cho Bạch Yến: “Về làm chi, rồi em lặng lẽ ra đi, gom góp yêu thương quê nhà, dâng hết cho người tình xa”. Thực hư là thế nào, hả chị?
Ông Ngạn là nhà văn, nên ông nói cho hình ảnh đấy mà. Chắc gì nhân vật trong bài hát đó là Bạch Yến chứ?
  • Không có lửa làm sao có khói chứ? Lúc đó trên sân khấu, mặt chị bừng đỏ và cười ấp úng…
À, ừ… Nhưng là kỷ niệm xa xưa lắm rồi mà. Lên ông lên bà cả rồi, nhắc chi những chuyện quá vãng…
  • Với những người yêu nhau, họ thường tự nhủ kỷ niệm đẹp thì nên gìn giữ. Nhưng chị ơi, với những người ngoài cuộc, nhiều khi họ rất muốn biết cái đẹp của kỷ niệm ấy. Rất xin lỗi chị và chồng chị để mạn phép được hỏi, phải là một cô gái như thế nào mới để lại dư âm giai điệu thiết tha về sau đến vậy?
Bạn sẽ ngạc nhiên đấy. Bạch Yến ngày ấy trên sân khấu là người từng đêm hát nhạc rock. Lùi lại một chút thời gian, Bạch Yến là thành viên đội xiếc mô tô bay đấy!
  • Điều này thì tôi đã được đọc. Nhưng vẫn chưa tưởng tượng nổi một Bạch Yến nhỏ nhắn, duyên dáng của ngày xưa lại “quậy” với rock và mạo hiểm trên chiếc mô tô bay…
Đời tôi toàn những chuyện kỳ lạ thôi. Trước khi biểu diễn mô tô bay, tôi đã đi hát ở các phòng trà, 11 tuổi, tức là vào năm 1953, tôi đã đoạt huy chương vàng tiếng hát nhi đồng trên đài phát thanh Pháp Á. Tôi trải qua một tuổi thơ vất vả và trong một gia đình có 8 anh chị em. Thực ra, gia đình tôi ngày trước thuộc diện khá giả. Ba mẹ sớm chia tay, mẹ tôi vốn giàu tự ái nên không cần sự hỗ trợ kinh tế của Ba tôi nên từ nhỏ, các anh chị em phải lao động sớm .
Năm 1954 nhà tôi bị cháy, cuộc sống vốn túng quẫn lại càng túng quẫn hơn. Cậu ruột đưa tôi và hai người em nữa huấn luyện mô tô bay để đi làm xiếc. Sau một năm học xiếc, tôi và em trai (9 tuổi) trở thành những người biểu diễn giỏi nhất đoàn. Cậu bao ăn ở, mỗi ngày biểu diễn mỗi người được thêm mười đồng. Mô tô hồi đó, động cơ đơn giản. Phải chạy xe tốc độ lên những cái thùng trông như ống cống. Tất cả đều mặc cho sự cẩn trọng và rủi rui của số phận. Nếu lơ đễnh, cả xe lẫn người sẽ rơi từ trên cao xuống và mạng sống sẽ khó bảo đảm. Đến giờ, tôi vẫn còn ám ảnh những lần biểu diễn đó, trong suốt hai năm ròng.
  • Chị có gặp tai nạn lần nào trong hai năm biểu diễn?
Tai nạn nhẹ thì nhiều, tai nạn nặng thì một lần. Và đó cũng là lần cuối cùng để tôi quyết định không mạo hiểm với trò chơi này nữa. Lần đó tôi đang biểu diễn đứng hai chân trên mô tô thì một chú cẩu chạy qua, bất ngờ xe đổ đánh rầm xuống đường. Chút xíu nữa thôi là đầu tôi bị đập xuống lề đường. Quần áo, tay chân te tua. Mình mẩy đau điếng. May thay là khuôn mặt và cái đầu không hề gì.
  • Thế rồi chị quay lại với nghề hát? Nhiều người chưa hình dung hết không khí phòng trà cuối những năm 50, đầu những năm 60 của thế kỷ trước như thế nào…
Tôi trở lại sân khấu vào cuối năm 1956 ở phòng trà Trúc Lâm Trà Thất, hát một số bài hát bằng tiếng Pháp, nhạc rock và dance. Từ năm 1958 tôi hát với một ban nhạc do một người Philippines tên là Ely Javier. Không khí phòng trà ca nhạc hồi đó cũng khá tưng bừng, khán giả đến các phòng trà chủ yếu là để khiêu vũ, nên giữa người thưởng thức và biểu diễn có những lúc không còn khoảng cách. Vì vậy nên bài Đêm Đông là một “chuyện hiếm” khi không hề lôi khán giả ra khiêu vũ mà họ vẫn nghe từ đầu đến cuối. Sau 5 năm biểu diễn, tiếng tăm đã nổi ở sân khấu trong nước, có một chỗ đứng đặc biệt trong lòng khán giả, tôi quyết định đi tu nghiệp, vào năm 1961..
  • Sao chị quyết định đi học, trong khi tiếng tăm, tiền bạc, chị đã có, sự nghiệp đang trên đỉnh cao?
Chính vì có những thứ đó rồi nên mới phải đi học. Sự nổi tiếng đó cũng chỉ là nổi trong một cái ao thôi, không nên là những con ếch tự hào tiếng mình kêu to, kêu vang trong cái ao làng nhà mình mà phải đi học kỹ thuật hát bài bản để hát được bền. Phải biết cách giữ khán giả lại cho mình bằng sự nâng cấp trong sự nghiệp. Khi ra đi, tôi quyết được thành công giống như danh ca Edith Piaf, từng làm mưa làm gió sân khấu mọi thời đại với nhạc khúc La Vie en Rose.
  • Và chị đã không quay về. Phải chăng giống như lời hát của Lam Phương: Về làm chi rồi em lặng lẽ ra đi?
Không, tôi không ở lại với lý do của tôi với sự phát triển nghề nghiệp âm nhạc dân tộc và bến đỗ bình yên trong hạnh phúc riêng tư của mình. Nói thật là tôi không biết anh Lam Phương viết ca khúc nào cho mình hay cho ai. Có một lần anh ấy nửa đùa nửa thật: Anh đã viết cho Yến đến hàng trăm ca khúc…
  • Hàng trăm ca khúc? Chị không biết ư?
Mãi sau này chị Túy Hồng, vợ của anh Lam Phương, là bạn của tôi, có nói: “Bồ không biết đầy thôi, ổng viết cho bồ nhiều ca khúc thiết tha lắm. Và cứ thế, mình hình dung ra cốt truyện để dựng thành kịch đấy bồ”. Cả hai chị em ôm nhau cười.
  • Thực ra ca khúc nào anh Lam Phương viết cho chị chắc chắn chị sẽ biết mà. Vì những người trong cuộc luôn hiểu những gì trong lời ca tiếng hát của nhau.
Ồ không, không. Thế mà có ca khúc tôi nghĩ anh Lam Phương viết cho tôi, té ra lại không phải đầy. Một lần, anh mang đến một ca khúc và nói: “anh đo ni đóng giày để viết cho giọng hát của Yến”. Vỡ bài, tôi rất thích những giai điệu và ca từ và cứ đinh ninh anh viết cho mình, đó là ca khúc “Cho Em Quên Tuổi Ngọc”. Nhưng thực tế sau này tôi biết, ca khúc đó không phải viết cho tôi, hay đúng hơn, cô gái trong bài hát đó không phải là tôi.
  • Và chị buồn vì điều đó?
Không. Tác phẩm là tác phẩm. Ai là nhân vật trong đó cũng như nhau cả thôi, đều để lại cho đời cả chứ. Người nghệ sĩ khi qua đời cũng đâu có mang theo được. Người viết ra một tác phẩm hay và có nhiều người biểu diễn thành công thì phải cám ơn cuộc đời chứ sao lại buồn nhỉ?
  • Xin lỗi chị khi khơi lại những điều quá vãng. Chị và anh Lam Phương một thời là một cặp đôi đẹp trong làng nhạc?
Tôi không muốn nhắc đến chuyện này. Anh Lam Phương đã có gia đình và đang bịnh nặng, tôi không muốn gợi nhớ, còn tôi cũng đã có cuộc sống riêng của mình. Tôi chỉ nói được: ngày đó, anh Lam Phương có hỏi cưới tôi nhưng tôi không đồng ý. Mọi chuyện đã kết thúc từ độ ấy.
Âm nhạc dắt chúng tôi đi
  • Trong cuộc sống, chị quan trọng sự nghiệp hơn hay hạnh phúc hơn?
Dĩ nhiên là hạnh phúc. Chính vì vậy nên tôi đã có vài lần hủy hôn khi tôi nhận thấy người ta đến với tôi bằng cái vẻ hào nhoáng trên sân khấu của mình. Tôi tự hỏi, liệu một ngày mình không hát nữa hay phong độ đi xuống, người ta có còn ở bên cuộc đời mình nữa hay không? Và thế là tôi thôi. Dù có đi Tây đi Tàu, nổi tiếng nơi này nơi nọ thì gia đình cũng là bến đỗ cuối cùng.
  • Chính vì vậy nên chị đã hoàn toàn thay đổi về âm nhạc (dân tộc gần như 100%) khi nên duyên với con trai của GS Trần Văn Khê – nhạc sĩ Trần Quang Hải?
Lại thêm một chuyện lạ nhé. Hồi đó tôi từ Mỹ qua Paris chơi và gặp anh Hải. Anh Hải lúc đó đã ly dị vợ và có một cô con gái 5 tuổi. Trong một lần ăn trưa, anh Hải nói: “Mình cưới nhau nhé”. Tôi cứ nghĩ anh đùa nên “Dạ”. Một tuần sau mới tá hỏa rằng anh đã đi phát thiệp cưới hết rồi…
  • Vậy khác những lần trước, quyết định cưới và phát thiệp, chị vẫn hủy hôn. Còn lần này, không có ý định cưới nhưng phát thiệp chị lại đồng ý. Nghe ngược ngược sao nhỉ!
(cười to). Thì đó, cuộc đời tôi toàn những chuyện lạ mà. Thực ra tình yêu nó hiện hữu trong những cử chỉ hàng ngày. Không cứ phải khoác lên nó cái áo những lời nói say đắm, những tuyên bố nọ kia mới là yêu. Mỗi người có một cách yêu thương của mình.
  • Cuộc hôn nhân “tình cờ” này, anh Hải có Tân Hôn dạ khúc để đời. Còn chị, có một hạnh phúc không phải ai cũng có, và một ngã rẽ âm nhạc kỳ diệu.
Hồi đó anh Hải nghèo lắm. “Tân hôn dạ khúc” được viết cho đám cưới đơn sơ của chúng tôi. Tôi dẫu sao lúc đó cũng là một ca sĩ nổi tiếng nhưng tôi không nghĩ về những nổi tiếng nọ kia nữa mà mình nghe theo tiếng gọi của chính mình. Anh Hải thuộc diện đàn ông càng sống càng thấy thú vị. Với anh ấy, tất cả mọi vật đều được biến thành nhạc cụ. Anh ấy mê nhạc dân tộc và tìm trong những điều đơn sơ bình dị hàng ngày ra ngôn ngữ âm nhạc như người dân lao động vậy. Chính anh đã cho tôi biết âm nhạc dân tộc quan trọng như thế nào. Chính vì vậy, nửa cuộc đời còn lại, tôi đã dành cho chồng và nhạc dân tộc.
  • Khi chung sống, chị làm mẹ đứa con riêng của anh Hải. Chị có thể nói đôi chút về người mẹ Bạch Yến không?
Tôi nuôi cháu từ lúc 5 tuổi đến khi cháu đi lấy chồng.. Vợ trước của anh Hải cũng rất quý tôi. Trong quá trình sống, mẹ con rất hiểu và yêu thương nhau nên khá nhiều người không nghĩ rằng tôi không phàỉ là người sinh ra cháu. Trong gia đình, tôi dạy cháu nói tiếng Việt và luôn ý thức dân tộc mình. Cháu nói tiếng Việt khá đến độ ai cũng nghĩ cháu ở Việt Nam mới sang. Tôi cũng dạy cháu những lễ nghi phép tắc của người phụ nữ Việt Nam.
Trong ngày cưới cháu, tôi hát bài “Tân hôn dạ khúc” như lời dặn con mình. Tôi không cầm nổi nước mắt khi nói thật cho mọi người biết rằng cháu không phải là con đẻ của tôi vì sự thật vẫn là sự thật, phải để mọi nguời biết. Trong quá trình sống, ranh giới mẹ kế con chồng không còn nữa. Từ trong tâm khảm chúng tôi là mẹ con của nhau và mãi mãi vẫn là thế. Tôi không có con nên mọi tình cảm, dành hết cho cháu.
  • Chị và nhạc sĩ Trần Quang Hải đã có một sự nghiệp biểu diễn nhạc dân tộc lẫy lừng thế giới và phần nào làm rạng danh cho người Việt. Vậy còn trong cuộc sống riêng tự, “ngôn ngữ âm nhạc” riêng của hai người như thế nào?
Âm nhạc dắt chúng tôi đi, se duyên thành vợ chồng và kết định mệnh thành những người bạn tri âm tri kỷ của nhau. Tôi thấy mình may mắn vì có được những điều đó. Và may mắn nữa, ở xứ người, chúng tôi sống thuần túy bằng âm nhạc, và là nhạc dân tộc chứ không phải là những thứ gì ở bên ngoài nó .
Anh Hải vừa sáng tạo ra “nụ hôn bồi âm”. Hai người trong tư thế hôn nhau và phát ra một âm thanh đặc biệt của âm nhạc giải tỏa mọi thứ. Nụ hôn này sẽ hàn gắn những rạn nứt cho những cặp uyên ương nào hay cãi vã và mang lại niềm vui trong cuộc sống gia đình. Với các nước dân số ít thì sẽ cần thiết (chống chỉ định với các nước dân số đông)
  • Câu hỏi cuối. Ở độ tuổi ngoài thất thập, khi về Việt Nam biểu diễn thấy chị có hẳn cả một nhạc sĩ đệm đàn tầm cỡ và một make up chuyên nghiệp đi cùng. Có phải trong biểu diễn chị khá kỹ tính?
Người đệm đàn cho tôi là anh Jean Louis Beydon, nguyên giám đốc nhạc viện thành phố Vanves ở Pháp và chuyên gia makeup Theresa Hà. Họ đều là những người bạn của tôi. Tôi nghĩ, một nghệ sĩ lên sân khấu luôn phải đẹp và phải biết cách hóa trang cho phù hợp với bài hát. Sự đầu tư cẩn thận đó cũng là một cách tôn trọng khán giả. Một nghệ sĩ tài danh đến cỡ nào mà không biết cách tôn trọng khán giả thì sớm bị đào thải đi.
Theo Hoàng Nguyên Vũ – Thân Phận và Hào Quang