Sunday, September 13, 2020

Những Điều Mơ Ước - Phạm Tín An Ninh

 Những Điều Mơ Ước

Phạm Tín An Ninh

 Có một dạo, đi đâu tôi cũng nghe thiên hạ hát bài Con Chim Đa Đa, “sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa..” rồi đến bài Chị Tôi, “thế là chị ơi rụng bông hoa gạo”. Đúng như người ta nói, Thơ và Nhạc có ngôn ngữ riêng của nó. Một người không có nhiều chữ nghĩa như tôi, nhiều khi say mê hát một bài hát mà sau đó suy nghĩ mãi vẫn không hiểu rõ ngọn ngành, ý nghĩa một vài câu. Trong bài Chị Tôi, tôi cũng rất ư là lờ mờ cái sự kiện.. rụng bông hoa gạo..và trời cho làm thơ.. này lắm. Dù vậy tôi vẫn thấy bản nhạc phổ từ một bài thơ chỉ vỏn vẹn mấy câu này, khá hay. Mà ngay đến cái sự hay này tôi cũng mơ hồ, không biết có đúng là tôi biết thưởng thức thơ nhạc không, hay là chỉ vì có sự đồng cảm mà tôi thấy lòng mình xúc động. Bởi vì mỗi lần nghe ai đó hát bản nhạc Chị Tôi, tôi lại da diết nhớ đến bà Cô Út của tôi.

 

Từ lúc chưa tròn ba tuổi, tôi lớn lên trong cái bất hạnh của một người chưa hề có “bông hồng cài áo”. Mẹ tôi mất quá sớm, đến nổi tôi không bao giờ hình dung được khuôn mặt hiền từ phúc hậu của bà như lời cha tôi kể lại. Nỗi bất hạnh đó lại càng lớn hơn, khi tôi không có một bà chị nào để được dịp nhìn dung nhan Chị mà mơ tưởng đến bóng hình của Mẹ. Ba tôi đang dạy học ở trường Pháp Việt thì bị Việt Minh đưa ra liên khu năm làm công tác “xóa nạn mù chữ”. Khi lớn lên một chút, bắt đầu nhận hiểu được đôi ba điều quanh mình, tôi chỉ biết là hai anh em tôi lớn lên ở nhà ông bà nội, và trong vòng tay yêu thương cùng giọng hát ru hời của bà Cô Út.

 

Cô út tôi lớn hơn tôi hơn một con giáp. Ở nhà quê nhưng bà có cái tên nghe rất lạ: Phạm Thị Mẫu Đơn. Cho mãi đến lúc đi học tôi mới biết được cái tên này, vì mọi người đều gọi cô là con Út hay cô Út. Sau này tôi hỏi ba tôi về cái tên trong giấy tờ của Cô, được ông giải thích: Sự thực thì tên trong acte de naissance (khai sanh hồi thời Pháp thuộc) của Cô út là Pham Thi Mau Dan (Phạm thị Mậu Dần), nhưng khi Cô tôi lớn lên và có chút nhan sắc, thì ông bà nội lại lo cho cái tuổi Dần cao số của Cô, nên khi có lệnh làm bản thế vì khai sanh tiếng Việt, ông bảo ba tôi xuống Huyện, nhờ ông anh họ làm chánh lục sự, sửa tên cô tôi thành Mẫu Đơn. Mang tên một loài hoa mà suốt cả một đời cô tôi không biết đó là loại hoa gì, chỉ nghe thiên hạ bảo loài hoa này đẹp lắm, thế thôi.

 

Có một điều chắc chắn là khi cô sinh ra Trời đã không “cho làm thơ”, vậy mà suốt cả một đời Cô vẫn bị “vấn vương với sợi tơ trời, tình riêng bỏ chợ tình người đa đoan”. Mà khổ thay, thằng cháu của Cô cũng dốt nát, chứ phải có tài năng một chút thì hôm nay nó cũng viết một bản nhạc hay chí ít cũng làm được mấy câu thơ để ca ngợi Cô. Vì so với người chị trong mấy bản nhạc Chị Tôi, bà Cô của tôi coi bộ còn thánh thiện và tội nghiệp hơn nhiều lắm.

 

Cô lo lắng chăm sóc hai anh em tôi không thua bất cứ một bà mẹ mẫu mực nào trên thế gian này. Lòng Cô lúc nào cũng ” bao la như biển Thái Bình rạt rào”, lời của cô lúc nào cũng “tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào” mà ông nhạc sĩ Y Vân đã từng ngợi ca, vinh danh người mẹ. Cô cũng là cô giáo vỡ lòng, dạy tôi hai tiếng i tờ, những câu tục ngữ ca dao. Lớn lên một chút, tôi được Cô ngồi bên cạnh dạy đọc truyện Chàng Nhái Kiển Tiên, Thạch Sanh Lý Thông, Phạm Công Cúc Hoa cho bà Nội tôi nghe mỗi tối. Mùa hè, tôi mê đá dế, Cô dẫn tôi ra trước hồ sen tìm bắt những con dế mun mà mỗi trưa Cô không ngủ, ngồi rình để nghe nó gáy từ chỗ nào. Thấy bọn trẻ hàng xóm thả diều, Cô cũng mò mẫm cả một ngày làm cho tôi cái diều to nhất. Tôi mê nuôi chim, Cô đi khắp nơi tìm mua cho tôi hai con chim keo màu xanh mướt và năn nỉ ông chú tôi làm cho tôi cái lồng thật đẹp. Những lần bị “ấm đầu”, tôi tha hồ nũng nịu, làm tình làm tội Cô tôi. Cô ngồi suốt bên cạnh, đắp lên trán tôi một cái khăn ướt, nấu cháo cá bỏ nhiều tiêu cho tôi ăn để “tháo mồ hôi”. Nghe nói Cô cũng ham học lắm, định xin ông bà nội cho học xong cái bằng primaire thì theo ông chú tôi đi dạy học mấy lớp nhỏ trường làng, Nhưng rồi mẹ tôi bất ngờ qua đời, bỏ lại hai anh em tôi. Cô đành phải nghỉ học ở nhà để chăm sóc hai thằng cháu dại, một đứa bốn tuổi và một đứa vừa mới lên hai. Năm tháng cô quanh quẩn trong nhà, làm công việc gia đình và lo lắng cho hai anh em tôi. Khi nào rảnh rỗi Cô nhờ ông chú của tôi chỉ cô học thêm mấy chữ tiếng Tây.

 

Cô chỉ có một người bạn thân, đó là bà cô họ của tôi. Hai người cùng tuổi và học chung một lớp. Khi Cô Út nghỉ học, thì bà cô họ này vẫn tiếp tục đi học mấy năm nữa, sau này làm y tá và lấy một ông chồng Tây, làm trong viện Pasteur của bác sĩ Yersin ở Nhatrang. Bà đi đó đi đây, lâu lâu trở về thăm quê vài bữa. Lần nào về cũng ghé lại thăm Cô Út tôi và trò chuyện cả đêm. Trông bà thật sang trọng. Cô Út thì trầm trồ những món nữ trang đắt tiền, nhất là sợi dây chuyền vàng có mặt ngọc thạch, thời ấy rất hiếm hoi. Còn tôi thì say mê chuyện đi đó đi đây mà bà cô họ thường kể cho cô cháu tôi nghe.

 

Dường như từ ngày bà cô họ đi theo chồng, Cô Út không còn ai tâm sự, nên Cô thường tâm tình với anh em tôi về chuyện tình duyên của mình. Có một ông thầy giáo dạy cùng trường với chú tôi, gốc Bình Định, khá bảnh trai, lớn hơn Cô hai tuổi, rất thương Cô và có nhờ người đến mai mối, nhưng Cô Út phần vì thương cảnh mồ côi của anh em tôi, một phần bị ám ảnh bởi những lời đồn đãi của thiên hạ: “tuổi Dần cao số, chỉ hạp với tuổi Dần”, nên Cô từ chối cuộc hôn nhân. Ông thầy giáo Bình Định buồn tình nên xin đổi đi xa, làm lòng Cô cũng xốn xang một dạo.

 

Năm tôi lên bảy, quê tôi có một trận lụt lớn, trận lụt tháng mười. Tôi nhớ loáng thoáng lời Cô tôi giải thích, vì “ông tha mà bà không tha, bà cho cây lụt hăm ba tháng mười”. Nước từ đâu không biết tràn qua, kéo theo nhiều nhà cửa cây cối và cả trâu bò. Nhà ông nội tôi rộng lắm, mấy cây cột lớn có chạm trổ nhiều hình cầm thú, có mái ngói âm dương và nằm trên một nền gạch khá cao, được bao bọc bởi đủ thứ cây ăn trái, vậy mà bây giờ chung quanh tôi chỉ thấy toàn nước và nước. Ông Nội ra lệnh cho Cô phải giữ kỹ anh em tôi trên bộ phản trong nhà. Hai ngày sau mưa gió đã tạnh, nhìn qua khe cửa, anh em tôi thấy nước ngập cả sân nhà (nhà ông bà nội tôi có cái sân vuông khá rộng bằng xi măng, có bờ thành thấp chung quanh), nên năn nỉ Cô Út ra bịt mấy cái lổ lù, không cho nước rút, và đứng trên thềm nhà canh chừng cho anh em tôi cởi truồng xuống sân bơi lội. Bất ngờ tôi phát hiện trong sân có mấy con cá, anh em tôi tha hồ hò hét rượt bắt cá. Ông Nội tôi nghe ồn ào, chạy ra nhìn thấy hai thằng cháu nội đang bì bõm trong cái sân ngập tràn nước lụt, ông không la chúng tôi mà rầy Cô Út tôi một trận, rồi cấm cung cô cháu tôi ở trên căn nhà thờ, lúc nào cũng đóng kín cửa, mà trước đây rất ít khi tôi dám tới đây, vì rất sợ mấy cái bàn thờ có treo những tấm hình và nhiều bài vị viết chữ nho, nhất là hai cỗ quan tài sơn đỏ, có hình con rồng con phượng hai bên. Cô tôi bảo đó là hai chiếc quan tài bằng gỗ quí để dành cho ông bà nội đến lúc qui tiên..

 

Thấy anh em tôi sợ, Cô Út trấn an bọn tôi bằng cách kể chuyện linh thiêng của những ông bà, tổ tiên đã khuất. Vong linh ông bà lúc nào cũng ở bên cạnh để phù hộ cho con cho cháu.. Cô còn bảo nếu có ước mơ điều gì, thắp hương thành tâm khấn nguyện, ông bà sẽ ban cho những điều ước muốn đó.

 

Cô hỏi tôi, nếu bây giờ khấn nguyện xin ông bà, thì tôi sẽ mơ ước được điều gì. Nhớ tới chuyện đi đó đi đây mà tôi rất say mê mỗi lần bà cô họ có chồng Tây kể lại, tôi nhanh nhẩu:

 

– Con mơ ước mai mốt lớn lên con được đi đó đi đây như bà cô họ vậy.

 

Rồi tôi hỏi ngược lại Cô Út, Cô nhìn tôi cười:

 

– Còn Cô thì chỉ mơ ước được một sợi dây chuyền mặt cẩm thạch màu xanh như của cô ấy, và có khắc hai chữ MĐ chính giữa.

 

Tôi tin lời Cô, kéo tay Cô đến trước bàn thờ thắp hương để hai cô cháu vái lạy xin Ông bà ứng nghiệm cho những điều mơ ước. Cô chìu tôi, hai cô cháu quì trước bàn thờ. Cô thì im lặng, còn tôi thì nói thật to lời ước của mình. Tôi sợ ông bà già quá, lảng tai, không nghe rõ lời cầu xin của mình.

 

Mấy năm sau, tôi đành phải rời quê, chia tay Cô Út vào Nha Trang đi học. Cô may cho tôi mấy bộ đồ mới, bao nhiêu tiền dành dụm được cô sắm cho tôi một chiếc xe đạp có ghi đông hình chữ U mà tôi rất thích. Những năm học ở Nha Trang, dù tuổi đã lớn, nhưng lúc nào tôi cũng thấy thiếu vắng vòng tay và những lời trìu mến của Cô tôi. Mỗi lần nghỉ hè về quê, tôi vẫn quanh quẩn ở bên Cô, như thuở mới lên ba, lên năm ngày trước. Lúc này Cô tôi đang làm nghề thợ may, nhưng chỉ làm việc tại nhà, để tiện việc săn sóc ông bà nội tôi, đã đến lúc tuổi già sức yếu. Cô tự tay may cho anh em tôi mấy bộ đồng phục học trò. Mùa hè trời nóng, tối nào cô cháu cũng mang chiếu ra trải bên cạnh hồ sen trước nhà. Trong gió nội hương đồng, cô cháu nằm tâm sự thâu đêm.

 

Khi biết tôi đi lính, Cô Út buồn ghê lắm. Hết ngăn cản rồi năn nỉ tôi. Cô bảo tôi không thương Cô, nên bỏ Cô mà đi lính, biết bao giờ Cô cháu mới được bên nhau như những ngày xưa, rồi Cô biết còn ai để mà tâm sự.

 

Nhớ tới trận lụt tháng mười năm nào, Cô dạy cho tôi thắp hương khấn nguyện ông bà, tôi thủ thỉ với Cô:

 

– Con đi lính là nhờ Ông Bà trên bàn thờ đã ứng nghiệm cho con điều ước, được đi đó đi đây, đúng như Cô bày cho con đó.

 

Cô vừa cười vừa lau nước mắt.

 

Khi vào quân trường, hai người đầu tiên tôi viết thơ là Ba tôi và Cô. Tôi kèm theo tặng Cô tấm ảnh mặc quân phục, tóc vừa cắt ngắn ba phân. Cô viết thư khen “chú lính sữa của cô trông oai phong ghê lắm”.

 

Mấy tuần sau khi tôi được gắn alpha, Cô theo Ba tôi vào tận quân trường thăm tôi, mang theo cho tôi cả chục xoài tượng và mấy cái bánh rán (bánh cam) mà lúc nhỏ tôi rất thèm ăn.

 

Ra trường, trước khi trình diện đơn vị, tôi dành trọn mười lăm ngày phép quanh quẩn bên Ba tôi và Cô. Lúc này ông bà nội tôi đã qua đời và cô vẫn ở vậy chăm sóc ngôi nhà từ đường và lo việc cúng kỵ ông bà. Đêm nào Cô cũng niệm hương khấn vái thì thầm trước bàn thờ ông bà nội và má tôi, rồi bảo tôi cùng lại chấp tay lạy. Tôi nghe Cô xin ông bà và Má tôi phù hộ tôi, tránh được lằn tên mũi đạn.

 

Hơn mười năm trong lính, toàn là đánh đấm. Rất nhiều lần thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, tôi tin vào những lời thì thầm khấn vái hằng đêm của Cô.

 

Lần đầu tiên về phép từ một chiến trường khói lửa ở cao nguyên, tôi dành dụm mấy tháng lương, và mất hai ngày ở thành phố Ban Mê Thuột tìm mua cho Cô sợi dây chuyền vàng có mặt cẩm thạch hình trái tim, loại đắt nhất. Tôi ngồi chỉ cho họ kẻ hai chữ MĐ thật đẹp chính giữa.

 

Tôi về bất ngờ. Khi mới bước vào cổng nhà nội, tôi thấy Cô đang quét lá dưới gốc cây xoài. Con chó không nhận ra tôi sủa inh ỏi, Cô dừng tay nhìn. Mãi khi tôi đến gần Cô mới nhận ra. Cô nắm tay tôi mắng yêu:

 

– Tổ cha mày, vậy mà Cô cứ tưởng là ông thầy nào.

 

Tôi cười đùa:

 

– A, chắc là Cô Út tưởng con là ông thầy Bình Định ngày xưa chớ gì.

 

Buổi chiều, sau khi cơm nước xong, tôi dắt tay Cô tôi lên căn nhà thờ để cùng tôi thắp hương và lạy ông bà. Khi đứng lên, tôi bảo Cô nhắm mắt lại để thấy một điều kỳ diệu, rồi choàng vào cổ Cô sợi dây chuyền tôi vừa mua tặng. Lúc mở mắt ra, Cô mân mê cái mặt cẩm thạch rồi cảm động nắm tay tôi:

 

– Cái này mắc tiền lắm. Con đi lính lương ba cọc ba đồng, lấy tiền đâu mà mua tặng Cô.

 

Tôi cười:

 

– Đâu phải con mua, mà là ông bà cho Cô theo lời ước của Cô đó chứ. Cũng như ông bà đã cho con bây giờ được đi đó đi đây rồi đây nè. Lời cầu xin của Cô cháu mình linh thiêng quá phải không Cô ?

 

Thời gian này ở quê nội tôi mất an ninh. Ban ngày tôi quanh quẩn bên cô. Đến chiều, Cô dắt tôi xuống nhà chú tôi ở bên huyện ngủ. Cô ở với tôi tới tối mịt mới về.

 

Ngày mãn phép, tôi trở lại đơn vị, Cô giặt ủi mấy bộ áo quần của tôi xếp vào túi xách, kèm theo một gói xôi đậu xanh, để ăn dọc đường. Ngồi trên xe đò, khi lấy gói xôi ra ăn, tôi thấy có một cái túi nhỏ may bằng vải, mở ra tôi mới biết, một xấp tiền mới tinh xếp ngay ngắn trong đó. Nhớ tới cô, nước mắt tôi cứ trào ra.

 

Tôi theo đơn vị lưu động nay đó mai đây, nên rất khó nhận thư từ hộp thơ KBC hậu cứ ở Ban Mê Thuột. Từ Quảng Đức, xuống Lâm Đồng rồi Phan Thiết. Mãi hơn nửa năm sau tôi mới nhận được cùng một lúc năm lá thư của Cô tôi gởi. Tôi mừng, khi Cô kể là có một ông thầy giáo gốc Huế, cùng tuổi dần với Cô, đã có một đời vợ, cùng làm nghề dạy học. Nhưng chỉ mới vài tháng sau đám cưới, người vợ trẻ bị chết cùng với mấy đứa học trò trong một trận pháo kích. Ông buồn quá, một phần không muốn mỗi ngày bị ám ảnh bóng hình của người vợ trẻ vừa mới chết oan, một phần không muốn nhìn thấy cái thành phố có những lăng tẩm uy nghi của một triều đại, nhưng đã để lại quá nhiều tranh chấp tôn giáo, phủ bóng mây mù chính trị lên từng ngôi trường, từng bục giảng. Bạn bè ông có mấy kẻ đã vào bưng. Ông xin chuyển vào dạy ở quê tôi vì có gia đình người bác ruột, ngày xưa làm xếp ga rồi lấy vợ ở lại đây luôn.

 

Tôi viết thơ cho Cô, lên mặt thuyết giảng tình yêu, nào chuyện “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” nào là “cả hai người cùng một tuổi Dần, thì sau này tát biển đông cũng cạn”.

 

Mấy tháng sau tôi nhận thư hồi âm của Cô, có kèm theo lá thư ngắn của ông Thầy Huế mà nội dung là một bài thơ ngợi ca người lính.

 

Tôi để dành tiền lương hằng tháng, chờ ngày về ăn đám cưới. Tôi đến một tiệm bán hàng thêu ở thành phố Phan Thiết đặt thêu một bức tranh có hình hai con cọp âu yếm nhau trong một rừng đầy hoa sim tím dưới ánh trăng để làm quà cưới cho Cô. Sau trận Mậu Thân, đơn vị tôi tiếp tục mỗi ngày sống trong lửa đạn. Tôi không nhận được lá thư nào của Cô tôi. Tôi nghĩ chắc là Cô đã làm đám cưới, nhưng không biết có theo chồng về thăm Huế hay không. Tôi lo cho Cô, khi biết cả thành phố Huế đang đắm chìm trong vành tang trắng.

 

Mấy tháng sau, tình hình trở lại yên tĩnh, được mười ngày phép, tôi khăn gói về thăm quê. Cô tôi vẫn sống âm thầm một mình trong nhà ông nội, Đám cưới không thành, không phải ông thầy Huế phụ tình, như một vài người bà con trong họ đã cảnh giác Cô từ lúc mới quen ông:” đừng có quá tin mấy chàng trai xứ Huế”. Oan ức và tội nghiệp cho ông. Ông về Huế ăn Tết và xin cha mẹ được cưới Cô tôi, nhưng rồi không ngờ phải cùng chịu chung số phận với mấy ngàn người bất hạnh. Ông mất tích trong đêm mùng hai Tết. Mãi đến ba tháng sau, người nhà mới tìm được xác của Ông trong một hố chôn người tập thể.

 

Cuối cùng thì... Cô tôi “vẫn chưa lấy chồng! “. Trên bàn thờ, tấm ảnh nhỏ của ông Thầy Huế được đặt ở một góc khiêm nhường.

 

Năm 1975, miền Nam bất ngờ thua trận, tôi bị tù đày từ Nam ra Bắc, đến tận Lào Cai, Yên Bái. Ba tôi và ông chú bị bắt vào trại cải tạo trong Nam. Vợ con tôi cùng gánh chịu bao đắng cay hệ lụy, bơ vơ nheo nhóc. Lá chưa rụng mà phải về cội, vợ con tôi lại dắt díu nhau về ở với Cô tôi trong ngôi nhà xưa của ông bà nội, bây giờ trở nên trống vắng, nên chắc buồn và tĩnh mịch hơn xưa. Vợ tôi phải bươn chải làm ăn, nuôi bầy con bữa đói bữa no. Cô tôi bán đủ thứ trong nhà, và cuối cùng bán luôn cả sợi dây chuyền mặt cẩm thạch mà cô đã từng nâng niu như bảo vật, để lo cho mấy đứa con của tôi, và cùng vợ tôi dành dụm gởi cho tôi một ký lô đường và mấy lọ tép mỡ sau khi biết tôi vừa trải qua một cơn kiết lỵ, chỉ còn da bọc lấy xương. Tội nghiệp, tôi chỉ được phép nhận 200 gram đường và một lọ tép mỡ, số còn lại bị sung vào nhà bếp hậu cần, vì số quà gởi “ngoài qui định, không nằm trong chính sách”.

 

Tháng 6 năm 1976, ba tôi chết trong trại cải tạo Đá Bàn. Nhưng mãi đến năm năm sau tôi mới nhận được tin buồn. Tôi khóc đến không còn nước mắt.

 

Tám năm sau, tôi cũng được thả về. Lúc này vợ tôi không còn sống ở quê nội tôi, vì không tìm ra công việc gì làm, nên phải dắt theo hai đứa con nhỏ nhất trở lại Ninh-Hòa sống cùng ông bà già vợ của tôi, rồi chạy được cái “hộ khẩu” ở đây luôn. Còn bốn đứa con lớn thì vẫn ở lại quê nội tôi, nhờ cô tôi nuôi nấng. Sum họp được mới năm hôm, thời gian chưa đủ làm quen với mấy đứa con, mà lúc ra đi đứa nhỏ nhất còn nằm trong bụng mẹ, tôi được công an thị trấn Ninh Hòa gọi lên cho biết là chính quyền trên huyện không chấp nhận tôi tạm trú ở đây. Tôi bị gởi trả lại trại tù, rồi được chỉ định về “quản chế” tại nơi sinh quán. Cuối cùng, thì tôi cũng trở lại trong vòng tay của Cô tôi. Có điều bây giờ, Cô phải nuôi thằng cháu, đã gần nửa đời người, mà bỗng dưng trở thành vô gia cư nghề nghiệp. Ăn cơm nhà nhưng hằng ngày tôi phải đi đắp đê, làm thủy lợi cho “nhân dân”. Cô tôi bây giờ ốm yếu, đôi mắt buồn hiu hắt. Sau mấy năm khóc than cho những mất mát đổi thay trong gia tộc, Cô đã già nhiều trước tuổi. Vậy mà bây giờ còn phải lo gánh vác cho mấy cha con tôi. Đã vậy, ông chú của tôi, sau khi ở trại cải tạo về, phải dắt vợ và hai đứa con gái đi kinh tế mới. Bà thím bị sốt rét chết hai năm trước khi tôi về. Cứ vài hôm, ông chú phải tay dắt tay bồng đưa hai đứa con về đây gởi cho Cô tôi. Nhiều lúc âm thầm nhìn Cô “lưng còng uốn nặng kiếp long đong”, tôi nghẹn ngào muốn khóc, nhưng có lẽ tôi cũng không còn nước mắt.

 

Khi tính chuyện vượt biển, tôi tâm sự xin Cô cùng đi với chúng tôi. “Dù trôi nổi ở đâu, có cô bên cạnh là con mãn nguyện rồi”, Nhưng cô bảo Cô đã già, không muốn rời bỏ quê hương, hơn nữa còn phải trông coi ngôi nhà từ đường và mồ mả ông bà, không để cho hương tàn khói lạnh. Và còn phải phụ giúp ông chú tôi đang ốm đau, lo cho hai đứa con của chú ấy nữa.

 

Mấy ngày sau, tôi thấy Cô xuống tóc, và ăn chay trường. Đêm nào cũng quì trước bàn thờ. Tôi biết là Cô đang cầu nguyện cho tôi đi đến bến bờ. Hôm tiễn biệt, Cô nắm chặt tay tôi: “xin ông bà và cha mẹ con phù hộ cho vợ chồng con và mấy đứa nhỏ” rồi im lặng nhìn tôi với hai hàng nước mắt.

 

Thuyền ra đến hải phận quốc tế thì gặp bão. Mưa gió suốt mấy ngày, không còn trăng sao để mà định hướng. Tất cả đàn bà con nít xuống dưới khoang thuyền. Chỉ có bọn đàn ông chúng tôi ở lại phía trên chống chọi với phong ba. Trong những lúc nguy khốn nhất, tôi lại nghĩ đến Cô, nhớ những lời cầu nguyện của Cô mà lấy lại niềm tin và can đảm. Cuối cùng, một chiếc tàu chở dầu của Vương quốc Nauy đã cứu vớt chúng tôi trước khi cơn bão chính ập tới. Từ trên tàu, vị thuyền trưởng giúp chuyển hộ mỗi người ba cái điện tín cho thân nhân. Người đầu tiên tôi báo tin mừng là Cô.

 

Sau khi định cư, tôi thường xuyên gởi thư thăm Cô và kèm theo tiền để giúp Cô cùng gia đình ông chú, và xây lại mồ mả ông bà. Cô mừng ghê lắm. Lá thư nào Cô cũng viết thật dài, khuyến khích tôi cố gắng làm lại cuộc đời và dạy dỗ cho con cái phải biết sống theo đạo lý và đừng bao giờ quên quê hương, nguồn cội của mình.

 

Cô ở xa tôi cả nghìn trùng mà lúc nào tôi cũng tưởng Cô vẫn đang đâu đó bên mình. Mỗi lần gặp khó khăn, phiền muộn trên xứ người, cứ nghĩ đến Cô là lòng tôi phấn chấn. Bây giờ Cô đã già và chắc cũng yếu đi nhiều lắm. Vậy mà chỉ với hình bóng thôi, Cô đã cho tôi biết bao nghị lực.

 

Hai năm sau, tôi lại nhận được tin buồn. Ông Chú của tôi, sau bao năm chống chọi với bệnh tật mang về từ trại cải tạo, vừa mới lìa đời, giao hai đứa con gái lại cho Cô tôi nuôi nấng. Tội nghiệp cho Cô, đúng là “Trời không nín gió cho ngày Cô sinh”, tuổi già rồi mà phải còn cưu mang con cháu. Lá thư báo tin buồn này là lá thư cuối cùng Cô tự tay nắn nót viết cho tôi. Những lá thư sau đó, mấy đứa con gái ông chú tôi viết. Tôi lo lắng hỏi Cô, Cô chỉ bảo đôi mắt của cô bây giờ hơi kém, nhưng dặn dò tôi không phải gởi thuốc thang gì, vì ở trong nước Cô mua cũng được. Cô khẩn khoản muốn tôi đưa mấy đứa con về cho Cô gặp lại một lần..

 

Hơn mười năm sau, khi nghe nhà nước có chút đổi thay, gọi những người vượt biển có tội phản bội tổ quốc ngày xưa là khúc ruột ngàn dặm, tôi dắt theo ba đứa con lớn về thăm quê hương. Đúng hơn là về tìm ngôi mộ cha tôi chôn trong núi bên trại cải tạo Đá Bàn và thăm bà Cô suốt cả một đời bảo bọc chúng tôi. Nhớ lại kỷ niệm xưa, tôi nhờ cô con gái lớn ở bên Cali, đến khu Phước Lộc Thọ tìm đặt mua cho tôi một sợi dây chuyền vàng, có mặt màu xanh cẩm thạch, khắc hai chữ MĐ chính giữa. Tôi nghĩ có lẽ đây sẽ là món quà có ý nghĩa, đền bù lại sợi dây chuyền tôi tặng Cô lúc trước, và để cho Cô được trẻ lại những ngày xưa.

 

Tôi không báo trước ngày về, vì muốn làm cho Cô bất ngờ và không phải khăn gói vào tận Sài gòn để đón cha con tôi, như lời cô hứa.

 

Quê nội tôi, cái làng Phú Hội một thời trù phú như cái tên gọi, bây giờ sao mà cằn cỗi, điêu tàn. Khi bước vào cổng nhà nội, tôi xa lạ đến thẩn thờ. Ngôi nhà ngày xưa rộng lớn, hồi còn nhỏ tôi đi còn sợ lạc, sao bây giờ nhỏ nhoi, tiêu điều và hiu quạnh quá. Tôi đứng giữa cái sân gạch mà ngày nào trời lụt, anh em tôi tha hồ bơi lội như trong một dòng sông, bây giờ chỉ còn lại cái nền loang lổ, phủ đầy những lá của cây xoài già héo úa, một thời xum xuê làm “bóng mát thiên đường” để Cô cháu tôi ngồi đọc truyện cho bà nội tôi nghe trong những buổi trưa hè. Cái hồ sen tỏa hương thơm ngát ngày xưa, bây giờ là một cái ao cạn đầy cỏ dại. Chỉ còn lại tiếng dế than rên rỉ. Không nghe con chó sủa. Nó là con vật trung thành, không giống như một số người sau tháng tư năm nào, phản suy phù thịnh.. Có lẽ nó cũng buồn mà chết rồi sau cuộc đổi đời của chủ. Tôi và ba đứa con lạc lõng trong ngôi nhà mà tất cả đã từng một thời lớn lên ở đó, với biết bao là kỷ niệm buồn vui. Trong nhà không có một ai, ngoài bóng dáng của chính mình ngày trước. Bước ra cửa sau, tôi đứng lặng người khi thấy Cô Út ngồi quay lưng, vãi thức ăn cho một bầy gà. Mái tóc Cô bạc trắng. Cha con tôi đến đứng phía sau lưng, mà Cô không biết.

 

Mấy đứa con tôi cười khúc khích, Cô quay lại. Tôi ôm chầm lấy cô, nghẹn ngào không nói nên lời. Tôi ngạc nhiên khi nghe cô hỏi: đứa nào đây? Chẳng lẽ mới mười năm mà cô không còn nhận ra tôi. Buông cô ra, tôi suýt hét lên, khi biết là đôi mắt của Cô đã mù. Tôi chỉ thốt lên được mấy tiếng “Cô ơi, thằng Ninh đây Cô”, rồi khóc nức nở.

 

Sau một khắc yên lặng, tôi nghe Cô cười, rồi đưa hai tay sờ lên đầu lên mặt tôi, rồi đến mấy đứa con tôi.

 

Tôi dìu Cô vào nhà. Nhưng cô bảo là cô đi được. Cô nói là cả một đời cô ở đây, mọi ngõ ngách và đồ đạc trong nhà như in trong trí. Tôi hỏi mấy đứa con ông chú đâu mà để cô ở một mình. Cô cho biết là nhờ dành dụm số tiền tôi gởi về, đứa lớn đã ra nghề thợ may, vừa lấy chồng, mở tiệm ở dưới huyện. Còn đứa nhỏ, Cô cho đi học làm y tá, vẫn còn ở với Cô.

 

Thấy chúng tôi về, mấy người hàng xóm sang thăm. Ai cũng nhắc lại cái thời anh em tôi còn bé và ca ngợi Cô tôi hết lời. Không biết ai nhắn tin, hai cô em, con ông chú tôi cũng về ngay, có cả thằng em rể. Sau này tôi mới biết nó chính là cháu họ của ông thầy giáo Huế, người tình của Cô Út ngày xưa.

 

Có sẵn chiếc taxi thuê bao, tôi mời Cô và mấy đứa em xuống phố ăn cơm, nhưng Cô không cho, bảo hai đứa em con ông chú làm thịt mấy con gà để mấy cô cháu vừa ăn vừa nói chuyện cho vui.

 

Cả một tuần sau, tôi bận rộn lo việc cải táng phần mộ của ba tôi từ Đá Bàn về chôn trong nghĩa trang gia tộc, bên cạnh ngôi mộ của má tôi và ông bà nội. Cô Út theo ra đến tận nghĩa trang, đưa tay sờ ngôi mộ mới xây của ba tôi, rồi khóc sụt sùi.

 

Hai tuần sau, tôi quanh quẩn bên cạnh cô tôi, kể lại hầu hết những kỷ niệm ngày xưa, và cuộc sống ở xứ người. Cô bảo có lần nằm chiêm bao, cô thấy ông thầy Huế về thăm Cô, nhưng người ông bê bết máu, Cô lấy khăn lau mãi mà máu vẫn cứ ứa ra.

 

Đêm nào trước khi đi ngủ, Cô cũng bảo cha con tôi thắp hương và lạy trước bàn thờ. Tôi lại nhớ tới những điều cô cháu tôi ước mơ thuở trước.

 

E dè mãi, đến đêm cuối cùng, khi đứng trước bàn thờ, tôi lấy sợi dây chuyền vàng có mặt cẩm thạch ra, đeo vào cổ cho Cô. Tôi ôm chặt Cô thì thầm: “xin cho con trả lại Cô cái điều mà ngày xưa cô mơ ước”. Ba đứa con tôi vỗ tay phụ họa: “đẹp lắm ! bà Nội ơi, đẹp lắm!”

 

Cô tôi không mân mê cái mặt cẩm thạch như lần trước, cách đây hơn bốn mươi năm, khi tôi tặng Cô, mà chỉ đứng lặng im, bất động. Tôi biết, trong đôi mắt mù lòa kia, dù không còn thấy cái mặt cẩm thạch màu xanh có khắc hai mẫu tự tên mình, nhưng Cô tôi đang nhìn thấy cả một quá khứ xa xăm, bao la và sâu thẳm như chính tấm lòng Cô.

 

Cuối cùng thì tôi cũng phải chia tay Cô, bỏ lại đằng sau dấu tích của cả một phần đời, mà tất cả vui buồn bây giờ đều đã trở thành kỷ niệm, nằm sâu chôn chặt tận đáy lòng. Tôi nghĩ, có lẽ đây là lần cuối cùng tôi gặp Cô.

Dắt ba đứa con bước ra khỏi cổng nhà ông Nội, tôi không dám quay đầu nhìn lại. Một câu hỏi chợt lóe lên trong đầu: Rồi mai này, tôi lại tiếp tục lưu lạc tha phương. Cũng như sợi dây chuyền mặt cẩm thạch tôi vừa mới tặng cho Cô tôi, liệu cái việc đi đó đi đây trên xứ lạ quê người của tôi, có còn là những điều mà Cô cháu tôi đã từng một thời mơ ước?

 

Phạm Tín An Ninh

 

Chiến Thuật Du Kích Biển của Tàu Cộng


Chiến Thuật Du Kích Biển của Tàu Cộng
Tàu Cộng Tài Trợ Và Huấn Luyện Quân Sự Cho Ngư Dân Để Xâm Lăng Biển Đảo.
Bùi Phạm Thành
Phiên dịch

    Tàu cộng dùng một lực lượng lớn ngư dân trang bị vũ trang, được huấn luyện quân sự như những mũi tên tẩm thuốc độc trên mặt nước Biển Đông để tràn ngập và xâm chiếm vùng biển đặc quyền kinh tế của những quốc gia trong khu vực như Philippines, Việt Nam và Indonesia.

Nhiệm vụ của đám ngư dân vũ trang này là mở rộng phạm vi hoạt động trên mặt biển, để sau đó Tàu cộng sẽ tuyên bố là có chủ quyền. Đây là cuộc xâm lăng trong "vùng xám (không phân định chủ quyền rõ ràng)", một cuộc xâm lăng không cần nổ súng.
Lực lượng dân quân đánh cá này tạo ra hai vấn đề khó khăn cho Úc:
1.   Các chiến thuật gây hấn của đám dân quân đánh cá này với các quốc gia như Philippines hoặc Nhật Bản có nguy cơ kéo nước Úc vào một cuộc xung đột rộng lớn hơn.
2.   Chính phủ phải làm sao để đối phó với hàng trăm lính đánh thuê đang tràn về vùng biển của Úc? Đây là chiến tranh du kích trên biển cả với một quy mô rộng lớn.
Những tên lính đánh thuê được nhà nước Tàu cộng bảo trợ này là một phần của Lực lượng dân quân hàng hải của Lực lượng vũ trang nhân dân (People’s Armed Forces Maritime Militia). Có trụ sở tại đảo Hải Nam của Tàu cộng, đội tàu đánh cá được chính phủ trợ cấp vũ khí và nhiên liệu. Các "ngư dân" cũng được huấn luyện bởi Hải quân Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Như trang báo điện tử The Economist đã đăng vào tháng 3 năm 2017, chúng là một phần trong sức mạnh được chuẩn bị cho tương lai của Tàu cộng. Chúng được điều động để chiếm cứ lãnh thổ và nhắm vào bất kỳ ai thách thức lời tuyên bố chủ quyền của Tàu cộng đối với toàn bộ Biển Đông. Hai tuần trước, hơn 100 tàu đánh cá đã quấy rối quần đảo Senkakus do Nhật Bản kiểm soát. Bốn năm trước, 230 tàu đánh cá cũng đã tràn vào các hòn đảo này.
Khu vực của nước Úc không phải là khu vực duy nhất bị xâm lăng và thử nghiệm (thử tràn vào xem phản ứng ra sao). Tháng trước, khoảng 340 tàu đánh cá Tàu cộng đã tràn vào vùng biển Ecuador. Vào năm 2017, một tàu đánh cá Tàu cộng đã bị bắt trong khu bảo tồn biển Galapagos (Galapagos Marine Reserve) cùng với 300 tấn động vật biển hoang dã. Năm ngoái, lực lượng tuần duyên Argentina đã nổ súng vào một tàu đánh cá của Tàu cộng đang đánh bắt trong vùng đặc quyền kinh tế của nước này.
Úc vẫn chưa được bị Tàu cộng thử nghiệm. Tuy nhiên, việc đuổi các thuyền buôn lậu người bất hợp pháp là một chuyện, đối đầu với một đội dân quân được Đảng Cộng sản Tàu kiểm soát, huấn luyện và vũ trang đầy đủ lại là một việc hoàn toàn khác.
Trong một bài báo năm 2017, Đô đốc Hải quân Mỹ đã nghỉ hưu, James Stavridis, cho biết chính phủ Tàu cộng đang quân sự hóa trực tiếp hành vi trộm cắp tài nguyên đại dương trên toàn thế giới. Cựu bộ trưởng ngư nghiệp Indonesia Susi Pudjiastuti đã mô tả hành động của Tàu cộng là “tổ chức tội phạm xuyên quốc gia”.
Vũ khí quân sự thông thường (Conventional military hardware) sẽ vẫn là nền tảng bảo vệ an ninh quốc gia của Úc. Việc tăng cường hệ thống phòng thủ trị giá 270 tỷ đô la của chính phủ Morrison trong 10 năm đã cho thấy mức độ quan tâm nghiêm trọng của nước Úc đối với các mối đe dọa trong tương lai.

Tuy nhiên, với hàng trăm chiếc thuyền nhỏ, được trang bị tận răng, hoạt động lẻ tẻ trên vùng biển phía Bắc của nước Úc sẽ khó bị hải quân Úc chận đánh, nhưng nếu bị đánh thì cũng chẳng gây tổn hại cho chúng là bao nhiêu. Đám dân quân đánh cá này của Tàu cộng cũng có thể được dùng để xâm chiếm và giữ đất ở các vị trí chiến lược xung quanh đảo Papua New Guinea, Solomons và các hòn đảo ở xa xung quanh đó. Và tất nhiên, nếu hải quân Úc muốn đẩy lui chúng thì Tàu cộng sẽ nói rằng đó chỉ là những đoàn tàu đánh cá mà thôi.
Năm ngoái, một tàu của Tàu cộng đã đâm chìm một tàu đánh cá của Philippines, đồng thời nhận chìm mối quan hệ đang nảy nở giữa Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte và họ Tập của Tàu cộng.
Tuần trước, Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin Jr cho biết nếu Tàu cộng tấn công một trong các tàu hải quân của họ, Philippines sẽ kêu gọi sự trợ giúp của Mỹ, cũng như khởi động Hiệp ước Phòng thủ chung (Mutual Defense Treaty) đã có từ 69 năm qua của đôi bên.
Trong lịch sử, quan hệ của Úc và Philippines đã được củng cố mạnh mẽ kể từ Thế chiến thứ hai. Cả hai đã cùng nhau chiến đấu trong Chiến tranh Triều Tiên. Năm 1995, Ủy ban Hợp tác Liên hiệp Phòng thủ (Joint Defense Co-operation Committee) được ký kết để thành lập và vào năm 2012, Thỏa thuận về Tình trạng Thăm viếng Của Các Lực lượng Quân sự (Status of Visiting Forces Agreement) đã được ký kết. Úc đã hỗ trợ Lực lượng Vũ trang Philippines để vô hiệu hóa các phần tử nổi dậy của Nhà nước Hồi giáo ở Marawi trên đảo Mindano, miền nam Philippines.

Vào năm 2017, các cuộc đàm phán đầu tiên về Chiến lược Hải quân của hai quốc gia (Navy-to-Navy Strategy) đã bắt đầu, sau quan hệ Đối tác Toàn diện năm 2015 (Comprehensive Partnership). Kết quả của tất cả những điều này là Úc sẽ khó có thể từ chối việc giúp đỡ Philippines, nhất là khi có sự tham gia của Hoa Kỳ.
Cướp bóc tài nguyên của các nền kinh tế khác và tràn vào lãnh hải là những hành động gây hấn được ngụy trang dưới dạng các hoạt động dân sự, và là một giải pháp ít tốn kém hơn là xung đột thông thường đối với các đối thủ hiện đang là đồng minh  của Mỹ, như Úc. Tương lai của cuộc xung đột, cũng vẫn như những gì mà chúng ta đã biết, là sẽ dựa trên sự suy nghĩ, trí tưởng tượng, về chiến thuật, kỹ thuật của chiến tranh. Việc Tàu cộng sử dụng dân quân đánh cá làm lính đánh thuê là một chiến thuật rất hữu hiệu, của trí tưởng tượng, mà Tàu cộng đã nghĩ ra.
Cuộc xâm lăng của Tàu cộng dựa trên tất cả các mặt trận: Giáo dục, Truyền thông, Cơ sở Hạ tầng Quan trọng, Nông nghiệp, Ngư nghiệp, Dữ liệu, Tài nguyên, Sở hữu trí tuệ, và bây giờ là virus. Đối với Tàu cộng thì không có sự phân biệt giữa dân sự và quân sự. Và không phải ném một viên đá, chứ nói chi đến những vũ khí quân sự trị giá hàng triệu đô la.
Chuyên gia an ninh người Anh, Edward Lucas, nhận xét quan điểm chủ yếu về chiến tranh ở phương Tây là nó “chỉ xảy ra khi các lực lượng chính quy hoặc không chính thức (dân quân) giao chiến với nhau bằng cách sử dụng động lực (sức mạnh - kinetic force)”. Với những chiến thuật mới của Tàu cộng đang áp dụng, thật khó tin là chúng ta, thế giới tự do, vẫn đang ngu ngơ, lẩn quẩn trong khái niệm cổ điển đó.
Kẻ du côn bắt nạt người thường che giấu sự bất an cá nhân nào đó (personal insecurity). Việc bắt nạt hiếm khi tiếp tục khi phải đối mặt với một đối thủ can đảm hoặc có nhiều đồng minh. Dường như đối đầu với Tàu cộng, dù ở ngoài khơi hay nơi nào khác, đều cần cả hai điều kiện, can đảm và nhiều đồng minh. Trong lúc này, nếu Úc xem thường các đội dân quân đánh cá được bảo trở bởi Tàu cộng thì sẽ có nguy hiểm về an ninh của quốc gia và của các quốc gia đối tác trong khu vực.
Bùi Phạm Thành
Phiên dịch



Bọn du côn kéo đến nhà ông Tony Phạm , tân giám đốc ICE, làm loạn!

Bọn du côn kéo đến nhà ông Tony Phạm , tân giám đốc ICE, làm loạn!  Có cả tiếng hô đả đảo của người Việt!!!!


Tiếng Hát Tuyệt Vọng! - Nguyễn Tường Tuấn

 Tiếng Hát Tuyệt Vọng!

Nguyễn Tường Tuấn

Chương # 51

Ngày bầu cử Tổng thống 3/11/20 đến gần, thời gian đếm ngược lại, ngủ qua đêm sáng hôm sau đã thấy trước mắt. Có lẽ đây sẽ là cuộc bầu cử sôi động nhất, hai đối thủ thi thố hết tài năng, tung ra mọi ngón đòn, chuyện dễ hiểu và chấp nhận được. Nhưng ra đòn có kết quả không lại là chuyện khác.

 

CA SĨ MẤT GIỌNG CA

Công tâm nhận xét, hình như đảng Dân Chủ đã kiệt sức, không còn tỉnh táo và hoa mắt đánh gió, chẳng mang lại một kết quả nào! Không tin, mời bạn đọc xem:

1. Tháng 6/20, ứng cử viên Joe Biden và đảng Dân Chủ với sự giúp đỡ hết mình của truyền thông, báo chí thiên tả, ồn ào quảng cáo không công cho cuốn sách "The Room Where It Happened" của John Bolton, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia bị sa thải. Lần này đố mà Donald Trump thoát được, tên "hồi chánh viên" loại "gộc". Không những Joe Biden mà còn thêm cụ bà Nancy Pelosi, lão ông Chuck Schumer cùng một bầy lâu la Adam Schiff, Jerold Nadler, mụ phù thuỷ Maxine Waters thắp hương quỳ lạy thánh George Floyd phù hộ ... Trận này thể nào địch cũng chết! Kết quả thất vọng: "Ta vô sự, địch bình an!"

2. Thua keo này, bầy keo khác! Lạy Chúa tôi! Nam Mô A Di Đà Phật! Thánh Goerge Floyd linh thiêng vô cùng, cứ xin thế nào ngài cũng giúp! Ngày 14/7/20, trên trời rớt xuống, một bà Tiến sĩ ngay trong dòng họ kẻ thù đang tìm cách đánh ông Chú Donald Trump, đã dám cư xử không tốt với gia đình mình. Bà con ruột thịt, mặc xác, đánh cái đã, ít nhất cũng bán được mớ sách, tên tuổi đi vào lịch sử, biết đâu đó lại vớ vẩn ôm cái Pulitzer Prize hay Nobel văn chương? Quyển sách "Too Much and Never Enough" in ra, hy vọng được nhà tỷ phú George Soros đặt mua trọn vẹn, phát không cho đám Black Lives Matter, Antifa, hay Anarchy gì đó. Khổ nỗi, người muốn đâu bằng trời muốn! Hai tác phẩm vĩ đại ồn ào trên CNN, MSNBC, NBC, ABC và đám báo chí được vài ngày, rồi âm thầm đi vào quên lãng. Mary Trump, lên đến Tiến sĩ khoa tâm lý mà vẫn chưa hiểu chuyện gia đình bất hoà, ở đâu chẳng có, xã hội nào cũng đầy ra. Ma nó mua? Chẳng rõ bằng cấp của bà trường nào cấp? Kẻ viết bài, chỉ có mỗi cái bằng lái xe bên Mỹ còn nhìn ra vấn đề.

3. Trận đấu gần kết thúc, gia đình đảng con "Lừa" lo sốt vó. Ứng cử viên Joe Biden cuối cùng cũng phải chui ra khỏi căn hầm tư gia, thống lĩnh trận địa. Khổ thân, những chiến lược gia già nua, trên 80, Hillary Clinton, Nancy Pelosi, mụ phù thuỷ độc ác Maxine Waters, toàn loại chính trị gia "chuyên nghiệp" xúm vào bùa phép hiến kế cho "Sleepy Joe". Bước ra khỏi tiệm e-Salon quen thuộc ở San Francisco, cụ bà Pelosi bị một luồng gió độc đánh cho ngất ngư vì tội dám không đeo khẩu trang, lại bọn "thế lực thù địch" gài bẫy. Chuyện nhỏ! xây xẩm mặt mày một chút, về nhà uống vài ly rượu cho tỉnh táo, nhặt tờ báo "The Atlantic" ngày 3/9/20 hàng chữ in thật lớn và đậm ngay nơi trang đầu Trump: Americans Who Died in War Are 'Losers" and 'Suckers'. Mẹ nó, thánh George Floyd linh thiêng vô cùng! Đúng là hết đường chạy rồi nhé, mình cố vấn cho lão "Sleepy Joe" đừng thèm tranh luận (debate) với Trump quá hay! Tuyệt vời! (https://www.theatlantic.com/politics/archive/2020/09/trump-americans-who-died-at-war-are-losers-and-suckers/615997/) Xúc phạm đến anh linh tử sĩ là tội trời không tha, đất không dung! Bật đèn xanh cho đám to miệng CNN (Communist News Network) hay có người gọi là (Clinton News Network), gọi bầy MSNBC, CBS, ABC, Wapo, New York Times, đám dư luận viên mình nuôi bao nhiêu năm, đánh cho mạnh vào, đánh chết bỏ.

Ồn ào được năm ngày, trong thời gian đó "hồi chánh viên" John Bolton lại phản thùng, hắn lên Fox News sủa ầm lên là câu chuyện đăng trên The Atlantic là không thật, nói rõ hắn ở bên cạnh Trump suốt thời gian công du bên Pháp, không hề nghe một lời nào xúc phạm! Người có khối óc tỉnh táo một chút, thông minh tối thiểu, cũng có thể thấy không một Tổng thống nào lại dám nói những câu ngu xuẩn như vậy, trừ khi bị mất trí! Và những ai tin vào chuyện nhảm nhí đó cần phải đặt câu hỏi về trí thông minh của mình.

Lúc 09:57 sáng ngày Thứ ba 08/09/20, tin sét đánh xuất hiện "The Atlantic Editor In Chief Jeffrey Goldberg Says Anonymous Sourcing Is ‘Not Good Enough’ After Backlash Over Trump StoryKẻ tung tin vịt (fake news) chính là Tổng Biên tập báo The Atlantic, Jeffrey Goldberg, đã chính thức lên tiếng xác nhận, nguồn tin anh ta có không chính xác (The Atlantic Editor In Chief Jeffrey Goldberg Says Anonymous Sourcing Is ‘Not Good Enough’ After Backlash Over Trump Story | The Daily Caller.html). Càng đánh càng thua, gân cổ hát lại lạc giọng!

4. Thời gian ngày, lúc này trôi nhanh như một giây. Thứ năm, 10/09/20 còn 53 ngày, hay 53 giây nữa trận đấu kết thúc. Quyển sách tựa đề "Rage" (Cơn Thịnh Nộ) tác giả Bob Woodward ra mắt như tiếp thêm sinh lực cho "lão" ca sĩ 77 tuổi, hơi đã tàn, giọng đã mất cụ "Sleepy Joe". Theo cuộc phỏng vấn của Bob Woodward với Tổng thống Donald Trump, thì ông Trump biết rõ về tai hại của dịch "Chinese virus" nhưng cố tình làm nhẹ đi sự nguy hiểm khi nói chuyện với dân chúng! Úi chao! Lại thêm tội nói dối nữa, cơ hội ngàn năm đến. Cụ "Sleepy Joe" chộp ngay dịp may, "Donald Trump biết COVID-19 là nguy hiểm. Ông ấy biết tai hại chết người. Và cố tình làm nhẹ đi. Đưa đến gần 200,000 người Mỹ tử vong. Thật là vô lương tâm" (Donald Trump knew that COVID-19 was dangerous. He knew it was deadly. And he purposely downplayed it. Now, nearly 200,000 Americans are dead. It's unconscionable). Báo chí hỏi cụ "Vậy phải có biện pháp nào?" (What should be the consequence for that?) "Đuổi cổ hắn ra khỏi văn phòng, đó là giải pháp" (Kick him out of office is the consequence). So sánh giữa cụ Joe Biden và mấy mụ già Hillary Clinton, Nancy Pelosi và Maxine Waters thì cụ "Sleepy Joe" dễ có cảm tình hơn nhiều, gương mặt hiền hoà, chỉ phải cái ở tuổi 77 hay nói trước quên sau.

=> Trong buổi vận động tranh cử vào ngày 28/02/20 tại Thành phố Sumter, Tiểu bang South Carolina, trước số đông ủng hộ viên, cụ Joe Biden chẳng đã tuyên bố, "Không phải là lúc để khủng hoảng về Corona virus" (It's not a time to panic about Coronavirus) (Fox News - Hannity 09/09/20). Bẩy tháng sau, cụ không còn nhớ những gì mình nói, quay lại kết tội và đòi trục xuất Tổng thống Trump. Lại một điểm nữa giống bè lũ Ba Đình, "Luật là tao, tao là luật". Cái gì mình làm thì đúng, Trump làm nhất định là sai.

=> Trên cương vị Tổng thống, ông Trump làm rất đúng, bình tĩnh, không việc gì phải hốt hoảng! Như thế không thể gọi là nói dối hay che dấu. Hẳn chúng ta chưa quên, những ngày đầu của bệnh dịch "Chinese virus" bao nhiêu người Việt đổ xô đi mua gạo, bao nhiêu siêu thị không còn cả giấy vệ sinh để bán? Sự hoảng loạn của đám đông có thể làm sụp đổ đất nước trong vài ngày! Người Việt đừng quên, năm 1975, rất nhiều thành phố miền Nam đã bỏ chạy trước cả khi Việt cộng vào, đó là cái giá của sự hoảng loạn, mất tinh thần. Tổng thống Donald Trump đã phản ứng rất đúng, nếu ai đó còn tin ở những lời giả dối, tuyên truyền, xin nhắc lại lời khuyên của Dr. Phil McGraw, đưa tay sờ lên trán mình xem có ai xâm lên chữ N-G-U không?

Từ nay đến ngày bầu cử sẽ còn nhiều chuyện bất ngờ xẩy ra. Đảng dân Chủ đã mất đi rất nhiều lợi thế, trước đối thủ vững vàng Donald Trump. Những miếng võ gà què của Nancy Pelosi chỉ vừa đủ hạ cô Erica Kious, chủ tiệm e-Salon tại San Francisco. Đệ tử của bà già "xé giấy" gọi điện thoại, gửi tin nhắn, e-Mails đe doạ, đòi đốt tiệm ... Những ủng hộ viên đảng Cộng Hoà quyên góp hơn $100,000 USD, Thống đốc đảng Cộng Hoà, Tiểu bang South Dakota mở rộng vòng tay mời gọi! California mất đi một doanh nghiệp đóng thuế, chúc mừng Thống đốc Gavin Newsom (https://www.mercurynews.com/2020/09/03/pelosi-salon-owner-soaks-up-more-than-63k-to-leave-san-francisco-from-sympathizers/).

Người dân California mở chiến dịch kêu gọi bầu lại (recall) cháu ruột của cụ bà Nancy Pelosi, Thống đốc Gavin Newsom, bắt đầu từ ngày 10/06/20 cử tri có 160 ngày, hạn chót sẽ là ngày 17/11/20 để thu thập 1,495,709 chữ ký (https://ballotpedia.org/Gavin_Newsom_recall,_Governor_of_California_(2020)). Cử tri người Việt chúng ta, cư dân California, xin đừng quên thời hạn cuối cùng ngày 17/11/20, các bạn hãy bớt chút thời giờ, giúp tay "sát thủ" các tiệm nail, nhà hàng, giáo đường, sinh hoạt xã hội này về hưu non.

 

THƯỢNG ĐẾ Ở BÊN NGƯỜI HIỀN LƯƠNG

1. Tin vui lại đến với Tổng thống Donald Trump. Trong khi kẻ nội thù điên cuồng chống phá, không cần biết đúng sai! Mới đây, ông Christian Tybring-Gjedde, một thành viên trong Quốc hội Na Uy, chính thức đề cử Tổng thống Donald Trump cho giải thưởng Nobel Hoà bình 2021. Dựa trên thành tích, đã đem lại hoà bình giữa Do Thái và United Arab Emirates (UAE). Theo ông Christian Tybring-Gjedde, Tổng thống Trump đã đóng góp cho nền hoà bình thế giới nhiều hơn bất cứ khôi nguyên Nobel nào trước đây. Giải thưởng Nobel cho Tổng thống Trump sẽ thay đổi thế giới (game changer), nền hoà bình giữa hai cựu thù sẽ khiến các quốc gia Ả Rập noi gương. Ông không quên nhắc đến thành tích bắt chú em Kim Jong Un của Bắc Hàn phải ngoan ngoãn. Xung đột biên giới Ấn Hoa giảm căng thẳng. Rút bớt quân đội Hoa Kỳ tại Iraq từ 5,200 xuống còn 3,500 (Thứ tư 09/09/20). Quan trọng nhất, ông Christian Tybring-Gjedde nói, "Uỷ ban trao giải Nobel cần phải nhìn vào thực tế, phán xét theo thực tế, không thể dựa vào không thích một vài hành động cá nhân. Trong năm vừa qua, những người được trao giải, thành tích của họ còn thua xa ông Trump. Thí dụ Barrack Obama, ông ta chẳng làm gì cả!"(Trump Nominated for Nobel Peace Prize | Newsmax.com.html). Một tấm gương cho chúng ta, ông Christian Tybring-Gjedde thẳng thắn thú nhận, mình chưa bao giờ là "fan" của Tổng thống Donald Trump, nhưng trong công việc không thể đem cảm xúc cá nhân vào. Cử tri người Việt cần phải noi gương, lá phiếu dành cho người thật sự đóng góp cho đất nước và không nên dựa vào cảm tính yêu, ghét cá nhân.

2. Không cần mất thêm thời gian, sự im lặng của đảng Dân Chủ và ưcv Joe Biden trước những bạo loạn, đốt phá, trộm cướp, giết người của nhóm BLM, Antifa, Anarchy trong nhiều tháng qua là một chỉ dấu rõ ràng cho cử tri Mỹ thấy sự yếu đuối, bạc nhược của một đảng già nua thiếu sinh khí như thế nào!

Mỗi ngày trôi qua, thêm một bạo động, vô tình đảng Dân Chủ giúp Tổng thống Donald Trump thêm một lá phiếu. Lá phiếu bầu cho "Law & Order". "Những kẻ chơi với gươm giáo sẽ bị chết vì gươm giáo" (Those that live by the sword, shall die by the sword). Nước Mỹ đã chứng tỏ khả năng đánh tan ISIS, truy lùng, hạ sát  Osama Bin Laden, và ngày 3/1/20 đưa tên trùm khủng bố, nhân vật số hai của Iran, viên tướng Qasem Soleimani ra khỏi cõi trần. Thì xá gì bọn cỏ rác Antifa, Black Lives Mater hay Anarchy, sức mạnh của dân chúng là chính, "bạn có thể bỏ chạy, nhưng không thể trốn được" (You can run but you can't hide). Gắn bó với bọn hôi của, chỉ khiến đảng Dân Chủ mất thêm phiếu!

3. Cựu Tổng thống Nam Hàn, ông Park Chung Hee từng nói "Trong đời sống con người, kinh tế phải đi trước chính trị và văn hoá" (In human life, economics precedes politics or culture). Ba mươi hai năm trước (1988) trong bài diễn văn chấp nhận đề cử của Tổng thống George H. Bush (Bush cha) tại Đại hội đảng Cộng Hoà, ông nói trước quốc dân "Hãy nhìn vào tôi, không có tăng thuế" (Read my lips: no new taxes). Không giữ được lời hứa, ông chỉ được một nhiệm kỳ!

Tỷ lệ khai thất nghiệp của Hoa Kỳ rút xuống còn 884,000 người theo thống kê của Bộ Lao động (Fox News, 10/09/20). Truyền hình CNBC loan báo, "Bộ Lao động cho biết tính đến ngày 15/08/20, có 1,106,000 khai thất nghiệp". Trong thời gian chưa được bốn tuần số thất nghiệp giảm đi 222,000 người! Nền kinh tế hồi phục nhanh chóng theo hình chữ (V) (https://www.cnbc.com/2020/08/20/weekly-jobless-claims.html).

Cử tri sẽ chọn lá phiếu dựa theo kinh tế, công ăn việc làm, an toàn xã hội. Những gì đảng Dân Chủ làm hôm nay, chỉ là tiếng hát tuyệt vọng của một ca sĩ hết thời! Màn chưa hạ, thôi thì đành phải hát tiếp tục!

 

 

Nguyễn Tường Tuấn

tuan@1TeamConcept.com

11/09/20