Monday, July 9, 2018

Cuộc gặp kỳ lạ giữa Khổng và Lão


Cuộc gặp kỳ lạ giữa Khổng và Lão

Hơn hai ngàn năm trước có cuộc gặp kỳ lạ giữa Khổng và Lão.


Khổng ngồi kiệu đi trên đại lộ. Ngài vừa phe phẩy chiếc quạt, vừa lim dim đôi mắt. Bọn người khênh kiệu còng lưng đi thật đều để giữ thăng bằng cho thầy an tọa. Bỗng phía trước có kẻ cỡi trâu cắt ngang qua. Khổng mở mắt nhìn và quát:

– Tên trẻ trâu kia vô lễ, đường lớn không đi lại cắt ngang mặt người ta?

Con trâu dừng lại ngoái cổ nhìn. Tên trẻ cỡi trâu cười nói:

 – Ngươi biết ta đã bao nhiêu tuổi rồi không mà cao giọng bảo ta trẻ trâu vô lễ? Chẳng qua ngươi đi trên con đường người ta đã dọn sẵn. Sự thực không có đường nào là lớn cả. Nơi không có đường mới thực sự là lớn!

Khổng mở to mắt nhìn. Bây giờ mới thấy người kia dù mặt mũi trẻ con nhưng râu tóc bạc phơ, chừng như đã sống mấy trăm năm, bèn ra lệnh cho phu hạ kiệu và bước xuống vòng tay thi lễ:


– Tại hạ có mắt như mù. Chẳng hay lão trượng chính là Lão Tử, người nước Sở?


Lão vẫn ngồi vắt vẻo trên lưng trâu nheo mắt cười:

– Đích thị là mỗ, bốn phương là nhà, không cần biết sinh ra ở đâu! Thái độ trịch thượng như ngươi ta đoán không nhầm là người họ Khổng nước Lỗ? Chào Khổng Phu Tử!


Khổng lại vái chào lần nữa:

– Tại hạ là Khổng Khâu đây, Đạo của tại hạ vốn khiêm cung, lão trượng đã quá lời…


Lão nhìn bọn phu kiệu lưng ướt đẫm mồ hôi rồi nhìn Khổng khăn áo lượt là mà cười, con trâu cũng cười theo. Lão nói:


– Đạo của ngươi là gì?


Khổng trịnh trọng:


– Tóm gọn trong mấy chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.


Lão cười vang:


– Có đến năm thứ, thứ nào cũng khó, cũng cao, sao gọi là khiêm cung? Những người dân chân lấm tay bùn làm sao học được cái Đạo ấy?


Khổng thanh minh:


– Đạo của tại hạ chỉ dành cho người quân tử, không dành cho kẻ tiểu nhân. Với người dân chân lấm tay bùn chỉ cần Lễ là đủ. Nhất nhật khắc kỷ phục lễ, thiên hạ quy nhân yên!


Lão hỏi:




– Tự nhiên sinh ra vốn bình đẳng, làm gì có phân biệt quân tử hay tiểu nhân? Lễ là phép tắc, trật tự, ngày nào cũng bắt dân phục lễ khác nào ngươi bắt dân phải đeo gông đi trên con đường hẹp. Còn Nhân, Nghĩa, Trí, Tín ngươi dành cho quan quyền khác nào mở đường cho chúng tự do nói dối, giả nhân giả nghĩa, lưu manh, lừa lọc? Vậy còn phụ nữ thì sao?


Khổng lúng túng không trả lời hết các câu hỏi, chỉ trả lời câu cuối cùng như cái máy:


– Phận nữ nhi thường tình!


Lão lại cười ha ha:


– Vậy mẹ của ngươi cũng là tiểu nhân? Vậy thì Lễ của ngươi nói kính cha thờ mẹ để làm gì?
Bây giờ thì ngươi đi đâu?


Khổng tự hào thưa:


– Đi chu du thiên hạ để truyền Đạo. Nhà Chu suy, chư hầu nổi loạn, rất cần đạo trị – bình để thu thiên hạ về một mối, yên ổn vì đại cục…


Lão cắt lời:


– Nguy tai! Nguy tai! Nhà Chu suy đồi mà ngươi lại dùng phép tắc nhà Chu làm mẫu mực để gọi là Lễ? Nói thật, Đạo của ngươi cũng chỉ là con đường cụt. Lễ mà ngươi dạy đời ấy chỉ tạo thêm ra loại người đối với bề trên thì nịnh nọt uốn gối khom lưng, đối với kẻ dưới thì trịch thượng khinh người. Đạo trị – bình của ngươi chỉ có thể giữ thế ổn định tạm thời để bọn quan quyền tham nhũng. Dân vì hèn, vì sợ mà tạm bình, chứ quan đang nắm quyền thống trị thì sẽ tranh chấp hỗn loạn, cắn nhau như chó tranh cứt. Sao không để chư hầu nổi loạn mà làm lại từ đầu? Cái cây già mục ruỗng đã sắp chết thì dọn đi để trống đất cho cây con mọc lên, khư khư giữ lấy làm gì?

Nghe đến đấy, Khổng không khỏi nổi giận, mặt đỏ phừng phừng:


– Lão trượng không nên xúc phạm Thiên tử và kích động làm loạn. Tội phản nghịch đáng bị tru di ba họ. Nhưng thôi, coi như tại hạ chưa nghe gì. Vậy mạo muội hỏi, Đạo của lão trượng là gì?


Lão Tử vẫn khoan thai, tay đưa lên vuốt chòm râu trắng:


– Ta chỉ có một cái đầu trong muôn vạn cái đầu của thiên hạ. Ba họ nhà ta là ai ta còn chưa biết thì sợ gì họa tru di. Ngươi hỏi Đạo của ta ư? Đạo của ta là vô đạo, đường của ta đi là không có con đường. Đó mới là Đại Đạo.

Khổng ngơ ngác không hiểu gì. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác ấy, Lão lại ngửa mặt cười vang, đưa ngón tay vẽ một vòng thái cực vào không khí và nói:

– Ngươi cứ nhìn vào trời đất mà hiểu Đạo của ta. Kìa, có trời thì có đất, có núi thì có sông, có cao thì có thấp, có dài thì có ngắn, có cương thì có nhu, có rỗng thì có đặc, có sáng thì có tối, có thẳng thì có cong… Mọi thứ đang dịch chuyển trong sự biến hóa vô cùng. Tự nhiên tự do nhưng có trật tự và cái lý của nó. Cao thì xa, thấp thì gần, dài thì yếu, ngắn thì mạnh, cương thì gãy, nhu thì dẻo, rỗng thì âm to, đặc thì câm… Mọi thứ trong trời đất gắn kết được nhờ khác biệt, không có chuyện giống nhau mà hợp lại được với nhau. Đạo của ngươi áp đặt mọi thứ theo trật tự như ngươi muốn và bắt buộc mọi thứ giống như nhau mà được à?


Bây giờ thì Khổng nghe như nuốt từng lời. Khổng hỏi:


– Đạo của lão trượng từ đâu ra vậy?


Lão nói:


– Từ trời đất, từ nhân gian mà ra. Ta học được từ đám dân đen mà Đạo của ngươi gọi là bọn tiểu nhân đáng khinh bỉ đấy!


Lão lại nhìn Khổng đang trố mắt mà tiếp:



- Ta nghe ngươi đi đến đâu, các vua chư hầu đuổi đến đó như đuổi tà. Có người bảo ngươi chỉ là kẻ cơ hội. Nhưng ngươi yên tâm, vài trăm năm sau Đạo của ngươi sẽ được trọng dụng vì nó sẽ là vũ khí bịp bợm tốt nhất. Người ta sẽ leo lẻo nói điều Nhân, điều Nghĩa, người ta luận về điều Trí, điều Tín, nhưng nói một đằng làm một nẻo. Và hiển nhiên, người ta sẽ tôn ngươi là Thánh để mê hoặc lòng người!


Đến đây, Khổng cúi sát người xuống chân Lão mà lạy ba lạy:


– Tại hạ lĩnh giáo và xin bổ sung vào Đạo của mình. Đời vẫn có quân tử và tiểu nhân, nhưng Đạo lớn nhất vẫn là lấy dân làm gốc ạ!


Lão lại bật cười đến văng nước bọt:


– Câu đó sẽ là câu mị dân lớn nhất! Dân nghe vậy sẽ vui vẻ làm trâu cày cho sự nghiệp của các quan chứ gì?



Nói đoạn, Lão vỗ mông trâu bỏ đi, không một lời chào. Con trâu ho lên một tiếng và ỉa một bãi to tướng trước mặt Khổng rồi đưa Lão băng qua cánh đồng. Khổng nhìn theo không chớp mắt. Kỳ lạ là con trâu đi đến đâu cỏ cây dạt ra đến đấy. Lão Tử nhẹ nhàng như bay giữa không gian vô tận rồi mất hút ở chân trời. Khổng lầm bầm, rằng Lão thật sự tự do, con đường của Lão thật sự là con đường lớn, không như ta cả đời tự đeo gông vào cổ và đi vào ngõ cụt mà không biết…

Tối hôm đó về nhà trọ, Khổng trằn trọc suốt ba canh rồi thiếp đi. Trong giấc mơ, Khổng thấy mình sống lừng lững đến 2000 năm, bao nhiêu người đến sụp lạy tôn Khổng thành Thánh. Khổng cứ ngồi bất động mà làm Thánh. Không biết là mộng ác hay mộng lành. Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy, Khổng thấy cứt đầy quần. Bèn thay quần áo và gói ghém mọi thứ ô uế vào chiếc tay nải bằng nhung rồi một mình lặng lẽ bước đi trong đêm tối. Khổng ném tất cả xuống cầu và đứng nhìn dòng sông đen ngòm đang chảy xiết…


Sử sách chỉ viết có cuộc gặp gỡ Khổng – Lão mà tuyệt nhiên không kể lại đầu đuôi chuyện này.



Sunday, July 8, 2018

Những Khó Khăn Cũ và Mới - Vũ Linh


   VŨ LINH - NHỮNG KHÓ KHĂN, CŨ VÀ MỚI

Thời gian như... ngựa chạy qua cửa sổ, như các cụ ta thường nói, thoáng một cái đã biến mất rồi. Mới đây mà TT Trump đã đắc cử gần 20 tháng rồi, trong khi cuộc bầu cử quốc hội giữa mùa chỉ còn tháng nữa.
Cuộc bầu này trên căn bản hết sức quan trọng cho cả TT Trump lẫn đảng DC. Chẳng những sẽ có ảnh hưởng quan trọng trên các chính sách của ông Trump, mà còn có thể quyết định việc ông có bị đàn hặc hay truất phế luôn hay không. Quan trọng hơn nữa, nó sẽ quyết định tương lai lâu dài của cả đảng Dân Chủ.
Xin những vị chống Trump đến ‘hơi thở cuối cùng’ cứ tiếp tục thở và chống, vì như dân gian thường nói, ‘coi dzậy mà hổng dzễ đâu nha!’.
     Nếu như quý độc giả là người sống bên Na Uy chẳng hạn, suốt ngày ngồi trong nhà nhìn tuyết rơi quanh năm ngày tháng, bây giờ có dịp du lịch Mỹ, đọc New York Times hay mở TV coi CNN, hay đọc bài báo của vài cụ tỵ nạn ở Bolsa, thì quý vị đang nghĩ qua đầu năm tới, Mỹ sẽ có tổng thống mới, sau khi đảng DC đại thắng vào cuộc bầu cử cuối năm nay, các tân dân biểu và nghị sĩ nhậm chức đầu tháng Giêng thì qua giữa tháng Giêng sẽ đàn hặc và cuối tháng Giêng sẽ truất phế TT Trump. Nếu quý vị tin có ‘ông già Nô-En’ thì chuyện này sẽ thành sự thật.
Thực tế là bức tranh tổng quát của nước Mỹ hiện nay không đơn giản như vậy. TTDC ồn ào đánh TT Trump đến tối tăm mặt mũi, khiến nhiều người thấy ông này khó thoát đại nạn, nhưng sự thực là khối cấp tiến, TTDC và đảng DC cũng đang gặp nhiều khó khăn lớn. Họ càng nguy kịch càng phải đánh Trump mạnh.
Ta thử coi lại bức tranh vân cẩu đó.

KHÓ KHĂN CỦA TT TRUMP
Bình thường thì đảng đối lập luôn gây khó khăn lớn nhất cho đảng nắm quyền, trong khi truyền thông giữ vai trò thông tin không phe đảng, hay có phe đảng thì cũng không quá đáng. Nhưng đối vói TT Trump thì ta thấy một tình trạng khác lạ.
Đảng DC dĩ nhiên chống như cuồng. Nhưng cái bất bình thường mà nhiều người không hiểu nổi, là sự chống đối đến mức cực kỳ vô lý của TTDC. Chống đến độ có thể nói nếu ISIS ám sát giết được TT Trump, thì TTDC sẽ tuyên dương ISIS là anh hùng cứu tinh dân tộc Mỹ ngay.
Nhìn vào cuộc biểu tình của cả trăm ngàn người chống chính sách di dân của TT Trump tuần rồi thì ta hiểu được phần nào chính trị Mỹ. Người dân Mỹ, tuyệt đại đa số là dân lương thiện, tốt bụng, nhân ái, khoan dung. Dân Việt đến Mỹ tỵ nạn năm 75 đã được hàng ngàn gia đình Mỹ mở cửa đón vào sống với gia đình họ, mặc dù hai bên ngôn ngữ khác biệt, lối sống khác biệt, đồ ăn thức uống khác biệt, chẳng quen biết gì nhau. Đại đa số dân Mỹ tìm đủ cách giúp chúng ta, như bảo trợ, cho đồ đạc, quần áo, thực phẩm, dạy tiếng Anh, giúp tìm việc làm, chở đi nhà thờ.
Trong tinh thần nhân ái đó, dân Mỹ không thể hiểu cũng như không thể chấp nhận chính sách di dân ‘có vẻ’ tàn nhẫn của TT Trump, nên đổ xô biểu tình chống.
Vấn đề đáng nêu ra là trong những người biểu tình đó, bao nhiêu hiểu được thấu đáo vấn đề? Rất ít! Chỉ vì đại đa số đã bị đầu độc bởi những lập luận tuyên truyền, xách động thiếu lương thiện nhất của TTDC.
Ví dụ cụ thể của cái thiếu lương thiện lộ liễu là TTDC luôn luôn chơi trò mập mờ đánh lận con đen. Tất cả những biện pháp của TT Trump đều nhắm vào đám di dân lậu, nhưng TTDC đăng tin thì không bao giờ có chữ ‘lậu’ đó. Hay các biện pháp chống khủng bố thì được hóa phép thành chống Hồi giáo. Tất nhiên tạo cảm tưởng đúng như TTDC mong mỏi là TT Trump chống di dân nói chung, tức là kỳ thị. Hết kỳ thị dân Mễ, đến kỳ thị dân Hồi giáo.
Ngày lễ Độc Lập vừa qua, hơn 14.000 di dân tứ xứ tuyên thệ nhập quốc tịch Mỹ. TT Trump gửi thư hoan nghênh họ. Ít người biết vì TTDC nín thinh. TTDC nín thinh thì TTTN (truyền thông thông ngôn) cũng im re.
Khi TT Obama cách ly gia đình di dân lậu –theo như lời thú nhận của cựu bộ trưởng An Ninh Jeh Johnson- cũng không ai biết vì chính quyền ém nhẹm và TTDC tiếp tay dấu kín dùm khiến TTTN không có bài để dịch.
Chính vì cái gian trá, thông tin một chiều của TTDC, mà dân Mỹ gần như bị thôi miên hết, một phần cũng vì họ quá lương thiện, dễ tin những gì TTDC viết. Nói chung TTDC hiện nay đã hoàn toàn bị chi phối bởi ý muốn chống Trump đến cùng, bằng mọi giá, mọi cách.
Thế nhưng dân Mỹ không bị lừa mãi mãi. Theo thăm dò mới nhất của Axios, 72% dân Mỹ cho rằng TTDC cố tình loan tin giả hay loan tin mập mờ để tạo hiểu lầm. Hy vọng dân Mỹ bắt đầu… qua cơn mê!
Ngoài ra, TT Trump cũng phải chống đỡ phá hoại của nhóm Nhà Nước Ngầm luôn xì tin hậu trường bất lợi để TTDC khai thác đánh TT Trump. Lý do dễ hiểu là vì TT Trump chủ trương một guồng máy thư lại càng nhỏ càng tốt, càng ít công chức lão làng cả ngày ngồi xiả răng càng tốt. Chẳng những nhỏ mà lại còn phải sạch, ít sâu bọ ruồi nhặng nữa. Nghĩa là nồi cơm của đa số công chức bị đe dọa. Tất nhiên họ phải chống để tự bảo vệ mình.
TTDC và Nhà Nước Ngầm, đó chính là hai ‘lực lượng’ sẽ gây hại rất nhiều cho đảng CH và TT Trump trong cuộc bầu cử tới. Không phải ngoại thù như Nga hay Trung Cộng hay ISIS gì hết. Cũng chẳng phải là công tố Mueller luôn.

KHÓ KHĂN CỦA ĐẢNG DÂN CHỦ
Đảng DC như đã bàn nhiều lần trên Diễn Đàn này, đã gặp hai đại khủng hoảng: không có nhân sự và không có chính sách gì hay ho để tặng dân Mỹ.
Về nhân sự, những thăm dò mới nhất cho thấy hai người được hậu thuẫn mạnh nhất vẫn là hai cụ khủng long Hillary Clinton và Joe Biden. Bên cạnh là đám khủng long hạng nhì khác như Nancy Pelosi, Chuck Schumer, Elizabeth Warren, Bernie Sanders,... không có cụ nào dưới tuổi cổ lai hy hết.
Chẳng những già nua, mà lại còn cạn ý, không có được một chính sách gì có thể hấp dẫn dân Mỹ, nên chỉ loay hoay trong việc sỉ vả, bôi bác cá nhân TT Trump qua những chuyện vớ vẩn nghe quá nhàm tai như nói láo, bốc đồng, dâm đảng, thiếu tư cách, bất nhất,... chứ cũng chẳng đụng gì đến chính sách nào. Hay chính xác hơn, đụng vào chính sách thì phải bóp méo, xuyên tạc để chỉ trích.
Thật ra, DC cũng có vài ‘sáng kiến’ mà đúng ra phải gọi là ...’tối kiến’. Từ chuyện lớn như tăng thuế lại, hủy bỏ hết thuế quan cho cả thế giới, mở toang cửa biên giới, giải tán cơ quan kiểm soát di dân ICE, chi tiền cho cả thế giới,... Nghe sặc mùi thế giới đại đồng vô sản!  Đến chuyện nhỏ như nhà cầu chung, nam nữ bất phân biệt kiểu như râu ria mặc váy đầm, trẻ con mẫu giáo học về sex, ... Tối kiến vì tất cả đều là những đề tài kiểu dọn cỗ cho Trump xơi, những chủ trương cực đoan không được lòng dân.
Những chuyện này thật ra cũ rích đã bàn quá nhiều. Vấn đề mới mà DC đang gặp phải hình như quan trọng hơn tuy TTDC không dám đả động đến, đó là thái độ của dân da màu với TT Trump, và sự chia rẽ trầm trọng trong nội bộ đảng DC. Ta bàn qua cho biết.
Trước hết là quan điểm của khối dân da màu với TT Trump. Bình thường thì đây là khối cử tri trung kiên nhất của DC. Nhưng đó là tình trạng trước khi ông Trump đắc cử. Sau khi ông đắc cử, tình hình đã thay đổi nhiều.
Những thống kê mới nhất cho thấy tỷ lệ thất nghiệp đã giảm mạnh phần lớn nhờ giảm thuế lợi nhuận công ty khiến các công ty hăng hái đầu tư phát triển nhiều hơn, tạo công ăn việc làm cho dân lao động. Nhìn cho kỹ, ai là dân lao động? Đó không phải là ‘các ông già da trắng’, mà tuyệt đại đa số là dân da màu, tức là dân da đen và dân da nâu gốc La-Tinh. Tất cả những thống kê đều cho thấy tỷ lệ thất nghiệp trong hai khối dân này đã xuống đến những mức thấp nhất lịch sử Mỹ: 5,9% cho dân da đen và 4,6% cho dân gốc La-Tinh. Đây là yếu tố sinh tử của hai khối dân này.
Tất cả những chuyện về Trump kỳ thị, chống di dân, hay ngay cả chuyện cô Stormy,… chỉ là những chuyện màu mè của TTDC dùng để tấn công TT Trump trong khi trên thực tế, khối dân lao động chỉ lo cho cái nồi cơm của họ thôi, không rảnh đọc báo theo dõi tin chính trị. Thực tế, TTDC chỉ là phương tiện thông tin của giới trí thức trưởng giả thôi, còn dân lao động, chẳng ai đọc NYT hay WaPo. Đầu tắp mặt tối đi làm có khi hai ca, buổi tối hay cuối tuần có rảnh thì vui thú gia đình hay mở TV coi football, baseball, kịch diễu dở, không ai rảnh ngồi nghe các bình loạn gia nói lảm nhảm trên các đài CNN hay MSNBC hay ngay cả Fox.
Ưu tư của họ là tiền mang về cho gia đình, và những biện pháp của TT Trump đã là nguyên nhân khiến đời sống thực tế của họ khấm khá hơn nhiều.
Từ ngày TT Trump nhậm chức, số người lãnh phiếu thực phẩm –foodstamps- đã giảm hơn hai triệu, trong khi mức lương của dân lao động cũng đã tăng trung bình 2,7%, cao nhất từ hơn một chục năm qua.
Nếu đây là yếu tố quan trọng nhất quyết định lá phiếu của họ thì DC sẽ gặp khó khăn lớn trong cuộc bầu tới. Cho đến nay, kẻ này chưa thấy thống kê nào về khối dân da đen, nhưng những thăm dò của đại học Harvard trong khối dân gốc La-Tinh đã khiến DC toát mồ hôi: tỷ lệ hậu thuẫn TT Trump đã tăng vọt 10 điểm chỉ trong một tháng vừa rồi, ngay khi vụ cách ly di dân đang được TTDC quậy tung trờiNôm na ra, dân chúng nói chung khôn ngoan hơn TTDC nghĩ, họ nhìn thấy rất rõ đâu là hỏa mù chống đối, đâu là quyền lợi thực sự của họ.
Mất hậu thuẫn, dù chỉ là một phần nhỏ, của khối dân da màu cũng sẽ tạo khó khăn cho DC khi mà họ đang mất phiếu da trắng ào ào.
Vấn đề lớn thứ hai mà DC phải trực diện là chia rẽ nội bộ, với sự nổi lên của cánh cực tả.
Cánh cực tả này nổi lên chống bà Hillary ngay từ những ngày đầu bà ra tranh cử năm 2015, cầm đầu bởi cụ xã nghĩa Bernie Sanders, phiá sau là giới trẻ đầy nhiệt huyết. Nguyên nhân không phải là việc giới trẻ này bất ngờ khám phá ra chân lý Mác-xít, mà chỉ vì họ chán ngán cái tham nhũng tột đỉnh của giới lãnh đạo đảng DC, cầm đầu là hai vợ chồng ông bà Clinton, lãnh cả chục triệu đô từ tài phiệt Walll Street cho những bài diễn văn vô thưởng vô phạt vớ vẩn, rồi kiếm ‘vốn chính trị’ bạc tỷ qua Quỹ Clinton Foundation.
Mà chẳng phải ông bà Clinton không. Bà Pelosi, bà Feinstein, ông Schumer, ông Kerry,... sau vài năm làm chính trị lãnh lương một hai trăm ngàn, là thành đại triệu phú hết. TT Obama về hưu chưa bao lâu đã được Wall Street mời đi đọc diễn văn trả ngay 400.000 đô một bài. Để quý vị có một khái niệm rõ rệt, 400.000 đô là lương nguyên năm của tổng thống đấy (TT Trump tặng hết cho từ thiện). Clinton hay Obama, có gì khác?
Chống tham nhũng chính là chủ đề tranh cử của cụ Sanders khi ông liên tục tố cáo bà Hillary đã giả dối, miệng chửi tài phiệt, tay thu tiền của chúng. Thu hút được hậu thuẫn mạnh của giới trẻ.
Giới trẻ Mỹ cũng ngây ngô tin bánh vẽ xã hội chủ nghĩa. Theo một nghiên cứu của một trung tâm cấp tiến, 40% thanh niên Mỹ ủng hộ chế độ xã hội chủ nghiã, và 7% ủng hộ chế độ cộng sản luôn, chỉ có 42% ủng hộ chế độ tư bản, tự do dân chủ. Cái ngu của giới trẻ Mỹ là vẫn tin chỉ cần đánh thuế tối đa vào khối 1% giàu nhất là dư tiền cho 99% còn lại được hưởng tất cả mọi thứ miễn phí.
Những yếu tố trên đã đẩy mạnh khuynh hướng cực tả trong đảng DC, đưa đến chiến thắng bất ngờ của cô Alexandria Ocasio-Cortez. Cô ‘tổ chức cộng đồng’ này chẳng những hoàn toàn vô danh chẳng ai biết, mà khi biết thì lại khám phá ra đây là một chị Mác-xít thứ thiệt, với những chủ trương chỉ có thể khiến Các-Mác muốn chui ra khỏi quan tài để chia vui. Khối thiên tả cực đoan Dân Chủ Xã Hội Mỹ -Democratic Socialist of America- trong đảng DC phủ phục hoan nghênh cô Cortez, ca tụng “Communism is good!” và hy vọng cô Cortez sẽ mang lại chiến thắng cho ‘communism’ tại Mỹ. (Xem bài trong trang ‘Báo Mỹ’ tuần này). Cô Cortez đã trở thành người đang được TTDC tung lên 9 tầng mây, không khác gì 2004 khi TTDC tung hô Đấng Tiên Tri Obama vừa giáng thế.
Mà cái tin động trời nhất là không phải cô này đã hạ một chính khách tép riu vô danh nào, mà lại hạ ông Joe Crowley, là nhân vật lãnh đạo đứng hàng thứ nhì của khối DC trong Hạ Viện, được mọi người nghĩ sẽ hạ bà Pelosi để làm chủ tịch Hạ Viện nếu DC chiếm được đa số tại Hạ Viện trong kỳ bầu cử cuối năm nay.
Câu đố dành cho quý vị: cô Cortez thu được bao nhiêu phiếu? Xin thưa tổng cộng 16.000 phiếu, ông Crowley được 11..000phiếu, trong một địa hạt với n 400.000 dân gốc La-Tinh. Không có gì kinh hồn cả. Hiển nhiên, TTDC đang cố nặn thần tượng mới. Con muỗi đang được thổi lên thành con voi.
Chưa ai biết được khối cực đoan phò Mác-xít chủ trương cộng sản hóa nước Mỹ  của cô Cortez này sẽ mạnh tới đâu, cũng như chẳng ai rõ cấp lãnh đạo DC đang có sách lược nào để đối phó với sự nổi loạn đó. Hay DC sẽ chạy theo cô ta không chừng?
“Cô Cortez chính là tương lai của đảng DC!”. Quý cụ bênh DC bình tĩnh, đây không phải là Vũ Linh hồ đồ viết bậy đâu, mà là câu tuyên bố chính thức của chủ tịch Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC, Tom Perez đấy. Đảng DC sẽ trở thành đảng Mác-xít? Ông Ari Fleicher, cựu phát ngôn viên của TT Bush nói câu tuyên bố của ông Perez là món quà lớn nhất DC có thể tặng cho CH trước cuộc bầu cử.
Cụ tỵ nạn nào vẫn sống chết với đảng Mác-xít DC xin bước ra xưng danh đi! Diễn Đàn này giúp phổ biến tên tuổi của vị đó ngay. Miễn phí! Bảo đảm sẽ được huy chương Khúc Ruột Yêu Nước, Đệ Nhất Đẳng.
Rất đáng tiếc là kẻ này đang sống ở Mỹ, nếu không thì đã thắp nhang cầu cho cô Cortez sớm làm tổng thống Mỹ, cho dân Mỹ biết mùi xã nghĩa. Dân Mỹ, nhất là giới trẻ, “chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ” (trong khi vài cụ tỵ nạn đã thấy quan tài rồi, đổ lệ rồi, những vẫn... mơ mơ màng màng ca tụng cô Cortez và khối Dân Chủ Xã Hội!).
Thật ra, ngay từ sau khi bà Hillary thất bại, DC đã ngả qua hướng tả khi bầu hai ông thiên tả nặng là Tom Perez (gốc Mễ) và Keith Ellison (Hồi giáo da đen) làm chủ tịch và phó chủ tịch Ủy Ban Quốc gia của đảng, nhưng hiển nhiên, đối với cử tri, chưa đủ, và đảng cần phải đi xa hơn nữa với những người như cô Cortez.
Vấn đề là với những thành phần cực đoan như cô Cortez, DC làm sao có thể lấy phiếu của khối độc lập không đảng phái hay ngay cả khối DC ôn hòa? Cô Cortez, giỏi lắm chỉ có thể đắc cử tại New York hay San Francisco thôi, còn không chút hy vọng ở bất cứ nơi nào khác (cô Cortez chắc chắn sẽ đắc cử trong cái địa hạt đã bỏ phiếu cho DC chắc từ ngày ông Washington còn sống!)
Chưa ai biết cuộc bầu cử cuối năm nay sẽ có kết quả nào, nhưng bức hình chung là sự phân hoá ngày càng mạnh trong chính trường Mỹ. Phe CH thì ngày càng đi về phiá hữu, trong khi phe DC thì càng ngày càng chạy qua phiá tả. Trong nội bộ CH có phe Trump và phe #NeverTrump, trong nội bộ DC có phe trẻ cực tả và phe bô lão thiên tả nhưng tương đối ’ôn hòa’, ít quá khích hơn. Đây là vấn đề lớn của đảng DC: nếu cánh bà Pelosi và cụ Schumer mà được gọi là ‘ôn hoà’ thì đảng DC có triển vọng mất hậu thuẫn của khối độc lập ôn hòa thật.
Một vấn đề cũ mà lại thành mới, then chốt đối với cả hai đảng: di dân. Ai cũng thấy cả trăm ngàn người đi biểu tình chống chính sách di dân của TT Trump tuần qua. Nhưng ít ai tin đây sẽ là yếu tố khiến đảng CH lâm nạn. Sự thật là không ai biết rõ vấn đề di dân sẽ được chuyển qua lá phiếu như thế nào. Phe đối lập cực kỳ ồn ào, không có nghĩa là họ có hậu thuẫn mạnh. Những năm 67-68, phong trào ‘phản chiến’ lên đến mức hung hăng nhất tại Mỹ, để rồi cuối năm 68, đa số dân Mỹ lẳng lặng bầu cho ông diều hâu Nixon.
Tất cả các thăm dò cho thấy nói chung, đa số chống việc cách ly gia đình, nhưng lại ủng hộ chính sách di dân cứng rắn của TT Trump. Thăm dò mới nhất của Rasmussen, gần một nửa dân Mỹ (48%) cho rằng chính quyền Trump chưa làm đủ trách nhiệm bảo vệ biên giới. Nghiã là họ nghĩ TT Trump cần làm mạnh hơn nữa!
Quan trọng hơn là thăm dò mới nhất của Washington Post. Tại những đơn vị bầu cử then chốt, đa số dân tin TT Trump hơn là tin DC trong hai vấn đề: bảo vệ biên giới (T 42% - DC 25%) và bảo đảm di dân không gây hại cho công ăn việc làm của dân Mỹ (T 37% - DC 21%).
Cuộc bầu cử giữa mùa cuối năm nay sẽ hết sức quan trọng. CH thua, mất Hạ Viện, TT Trump sẽ bị trói tay, không thực hiện được chương trình nào nữa. DC thua thì sẽ là đại nạn bắt buộc đảng phải tìm nhân sự mới, sách lược mới, chuyển hướng chính trị mạnh để sống sót.
__._,_.___